4.
Nàng cẩn thận băm nhỏ ớt, trộn lẫn vào trong bát nước chấm và rắc thêm một lớp bột ớt đỏ rực giấu dưới lớp hành hoa xanh mướt của món cá hấp.
Mộ Dao lẩm bẩm: "Lục Nham Kỳ, để xem sau tối nay ngươi còn giữ được cái vẻ mặt thanh cao đó không. Ta sẽ cho ngươi biết thế nào là được thật sự!"
Trăng lên cao, gió đêm thổi qua kẽ lá xào xạc.
Lục Nham Kỳ ngồi trong đình, vạt áo bào đen thêu chỉ vàng tung bay nhẹ nhàng.
Hắn nhìn mâm cơm thịnh soạn trên bàn, rồi ngước mắt nhìn "vị tỳ nữ" đang đứng khép nép bên cạnh với vẻ mặt vô cùng... ngoan hiền.
"Hôm nay nàng lại có lòng như vậy sao?"
Hắn nhướng mày, đôi mắt phượng lướt qua đĩa cá hấp.
"Dạ, nô tỳ thấy Vương gia lao lực vì dân vì nước, nên muốn tận tâm hầu hạ."
Mộ Dao cúi đầu, cố giấu đi tia gian xảo trong ánh mắt.
Lục Nham Kỳ không nói gì, cầm đũa gắp một miếng cá lớn, chấm thật đậm vào bát nước dùng mà Mộ Dao đã "dốc hết tâm huyết" pha chế.
Nàng nín thở, tim đập nhanh hơn cả lúc bị hắn ép sát vào thành hồ.
Nàng đang chờ đợi một màn phun cơm, một màn đỏ mặt tía tai, hay ít nhất là một tiếng thét vang trời của hắn.
Nhưng không.
Lục Nham Kỳ bình thản đưa miếng cá vào miệng.
Hắn nhai chậm rãi, thậm chí còn gật gù ra vẻ tán thưởng.
Mộ Dao trợn tròn mắt: "Hả? Chẳng lẽ ớt giả? Hay là dây thần kinh vị giác của hắn hỏng rồi?"
Nàng không kìm được, xán lại gần quan sát:
"Vương gia... ngài thấy vị thế nào?"
Lục Nham Kỳ khẽ mỉm cười, nụ cười dịu dàng đến mức khiến nàng thấy lạnh sống lưng:
"Rất ngon, vị rất... nồng nhiệt, giống như tâm tình của Mộ Dao dành cho ta vậy. Nàng cũng thử một miếng đi?"
Nói rồi, chưa để nàng kịp phản ứng, hắn đã dùng đôi đũa của mình gắp một miếng cá khác, chấm vào chỗ cay nhất, rồi đưa lên tận môi nàng.
Bàn tay còn lại của hắn vòng qua sau gáy nàng, cố định không cho nàng lùi lại.
"Nào, há miệng ra. Đừng phụ lòng tốt của bản vương."
Giọng hắn trầm thấp, đầy tính chiếm hữu.
Mộ Dao nhìn miếng cá đỏ rực bột ớt mà muốn khóc không ra nước mắt.
Gậy ông đập lưng ông rồi!
Nàng run rẩy lắc đầu, nhưng ánh mắt của Lục Nham Kỳ đột ngột trở nên sắc lạnh, áp lực của một kẻ cầm quyền khiến nàng không thể kháng cự. Nàng đành nhắm mắt, há miệng nuốt chửng.
Oanh!
Một luồng hỏa tiễn nổ tung trong khoang miệng nàng.
Mộ Dao cảm giác như mình vừa nuốt phải than hồng.
Nước mắt nước mũi nàng ngay lập tức trào ra, cổ họng nóng rát như bị lửa thiêu.
"Khụ... khụ... nước... cho ta nước..."
Nàng khuỵu xuống, tay quờ quạng tìm ấm trà.
Nhưng Lục Nham Kỳ đã nhanh hơn, hắn cầm ấm trà lên nhưng không rót ra chén, mà lại đưa lên miệng mình nhấp một ngụm.
Sau đó, trước sự ngỡ ngàng của Mộ Dao, hắn cúi xuống, áp đôi môi mát lạnh của mình lên làn môi đang sưng đỏ vì cay của nàng.
Dòng nước trà thanh mát từ miệng hắn truyền sang, làm dịu đi cơn hỏa thiêu trong cổ họng nàng, nhưng đồng thời lại khơi lên một ngọn lửa khác trong tim.
Đây không phải là một nụ hôn bình thường, nó mang theo sự trừng phạt, sự chiếm hữu và cả một chút... cưng chiều không thể giấu giếm.
Hắn rời môi nàng, ngón tay cái vuốt ve khóe môi còn dính nước của nàng, thì thầm:
"Lần sau muốn đầu độc bản vương, nhớ tìm loại nào ngọt ngào một chút. Chứ cay thế này... bản vương chỉ muốn ăn nàng để hạ hỏa thôi."
Mộ Dao hoàn toàn đại bại.
Mặt nàng đỏ bừng, uất ức đến mức muốn dẫm vào chân hắn một cái cho bõ ghét.
Nhưng nhìn thấy sắc mặt Lục Nham Kỳ bắt đầu nhợt nhạt đi, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, nàng mới giật mình.
Hắn vốn không ăn được cay, nhưng vì muốn trêu chọc và thu phục nàng, hắn đã chấp nhận nuốt hết số ớt đó mà không đổi sắc mặt.
Đêm đó, vương phủ hỗn loạn.
Nhiếp chính vương phát bệnh đau dạ dày cấp tính, kèm theo sốt cao.
Mộ Dao đứng trước cửa phòng hắn, tay bưng bát thuốc, lòng nặng trĩu một cảm giác tội lỗi khó tả.
Kẻ cường hào thủ đoạt này, hóa ra cũng có lúc yếu thế như vậy sao?
Sau đêm "đại náo" bằng ớt Quỷ kiến sầu, vương phủ bao trùm trong bầu không khí căng thẳng cực độ.
Hứa Mộ Dao bị quản gia phạt quỳ trước thư phòng, nhưng thực chất là nàng tự nguyện đứng đó.
Nhìn các ngự y hớt hải ra vào, lòng nàng rối bối hệt như tơ vò.
Nàng chỉ muốn trả đũa một chút cho bõ ghét, ai ngờ tên "cẩu nô tài" ấy lại thực sự liều mạng đến thế.
Đến tận canh ba, bên trong mới yên tĩnh trở lại.
Mộ Dao lén lút đẩy cửa bước vào. Trên giường lớn, Lục Nham Kỳ nằm đó, sắc mặt nhợt nhạt hơn bình thường, đôi môi mỏng hơi khô khốc.
Dưới ánh nến lung linh, trông hắn bớt đi vài phần tàn nhẫn, thêm vài phần mệt mỏi khiến người ta mủi lòng.
Nàng thở dài, nhúng khăn vào chậu nước ấm, nhẹ nhàng lau đi mồ hôi trên trán hắn.
Vừa định thu tay lại, cổ tay nàng đã bị một bàn tay to lớn, nóng rực chộp lấy.
Lục Nham Kỳ mở mắt, đôi mắt phượng đỏ vằn tia máu, nhìn chằm chằm vào nàng như muốn nuốt chửng.
"Nàng còn dám vào đây? Không sợ bản vương bẻ gãy cổ nàng sao?"
Giọng hắn khàn đặc, đầy nguy hiểm.
"Vương gia... nô tỳ biết lỗi rồi. Ngài đừng nói nữa, uống chút nước ấm đi."
Mộ Dao lúng túng, định rút tay ra nhưng hắn lại càng siết chặt hơn.
Hắn đột ngột dùng lực, kéo mạnh nàng ngã nhào lên người mình.
Mộ Dao sợ hãi vì vết thương dạ dày của hắn, không dám giãy giụa mạnh.
Lục Nham Kỳ lật người, ép nàng nằm dưới thân mình, hơi thở nồng nặc mùi thuốc đắng phả lên mặt nàng.
"Hứa Mộ Dao, nàng nghe cho rõ.
Mạng của bản vương là do nàng cứu, cũng là do nàng hại.
Từ nay về sau, nếu không có sự cho phép của ta, nàng không được rời khỏi tầm mắt ta dù chỉ nửa bước."