5.
Nụ hôn của hắn rơi xuống như mưa rào, cuồng nhiệt và bá đạo, mang theo sự trừng phạt cho sự ngông cuồng của nàng.
Mộ Dao cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ giữa cơn bão tố, chỉ có thể bám chặt vào vai hắn để không bị nhấn chìm.
Sáng hôm sau, Nhiếp chính vương phủ nhận được thiệp mời tham dự tiệc thưởng hoa tại phủ của Thượng thư bộ Lễ.
Lục Nham Kỳ dù sắc mặt còn kém nhưng vẫn quyết định tham dự, và dĩ nhiên, "tỳ nữ thiếp thân" Hứa Mộ Dao phải đi cùng.
Tiệc thưởng hoa hội tụ toàn những công tử, tiểu thư quyền quý nhất kinh thành.
Mộ Dao mặc bộ đồ tỳ nữ giản dị nhưng vẫn không giấu nổi vẻ lanh lợi, xinh đẹp vốn có.
Khi Lục Nham Kỳ đang đàm đạo cùng các quan viên, Mộ Dao lén ra phía sau hồ sen để hít thở không khí.
"Ơ kìa, đây chẳng phải là Hứa tiểu thư vang danh với bức thư "cẩu nô tài không được" đó sao?"
Một giọng nói chói tai vang lên.
Đó là Vương Tử Khiêm, con trai cả của Vương đại nhân, một kẻ nổi tiếng hách dịch và từng bị Mộ Dao từ chối lời cầu thân trước đây.
Hắn dẫn theo một nhóm tay chân, bao vây lấy nàng với ánh mắt đầy d âm tà.
"Nghe nói ngươi giờ làm tỳ nữ cho Nhiếp chính vương? Chắc là bị hắn chơi chán rồi nên mới hạ đẳng thế này.
Hay là về phủ ta, ta sẽ cho ngươi biết thế nào mới là nam nhân thực thụ, chứ không phải hạng "li.ệt dư.ơng" như tên họ Lục đó."
Hắn vừa nói vừa đưa tay định chạm vào mặt Mộ Dao.
Nàng lùi lại, đôi mắt nheo lại đầy vẻ khinh bỉ: "Vương công tử, giữ mồm giữ miệng. Ngài nói ta thế nào cũng được, nhưng sỉ nhục Nhiếp chính vương, ngài có mấy cái đầu để ché m?"
"Hừ, hắn đang dưỡng bệnh, nghe nói sắp ch ết đến nơi rồi, ta sợ gì... Á!"
Lời chưa dứt, một mũi tên xé gió lao đến, sượt qua mang tai Vương Tử Khiêm và cắm phập vào thân cây cổ thụ ngay phía sau, sâu đến tận ba phân.
Đám đông dạt ra.
Lục Nham Kỳ bước tới, trên tay vẫn cầm chiếc cung bạc, tà áo bào đen bay phần phật trong gió như một vị t.ử th ần giáng thế.
Ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng ngàn năm, quét qua đám người đang run rẩy.
Hắn đi đến trước mặt Mộ Dao, không nói không rằng, cởi chiếc áo choàng lông cáo quý giá của mình ra, trùm kín lên người nàng, sau đó kéo nàng vào lòng, ôm chặt lấy eo.
"Đồ của bản vương, ai cho ngươi được quyền nhìn? Cái tay nào định chạm vào nàng, bản vương sẽ chặt cái tay đó."
Vương Tử Khiêm sợ đến mức ngã quỵ xuống đất, lắp bắp không thành tiếng.
Lục Nham Kỳ không thèm liếc nhìn hắn lần thứ hai, chỉ cúi xuống nhìn Mộ Dao, giọng nói đột nhiên trở nên trầm thấp nhưng chứa đựng sự chiếm hữu cực đoan:
"Đã bảo nàng đừng đi lung tung. Thế gian này nhiều kẻ dơ bẩn, chỉ có ở bên cạnh ta, nàng mới an toàn."
Hắn ngang nhiên bế thốc nàng lên trước mặt bao nhiêu người, sải bước rời khỏi bữa tiệc.
Mộ Dao rúc đầu vào lồng ngực hắn, nghe nhịp tim đập mạnh mẽ của người đàn ông này, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa sợ hãi, vừa có chút ngọt ngào không thể gọi tên.
Mãnh hổ không chỉ là một lớp da.
Sau buổi tiệc thưởng hoa, danh tiếng của Hứa Mộ Dao trong kinh thành lại một lần nữa thay đổi.
Từ một tiểu thư thất thế bị chê cười, nàng trở thành "người trong lòng" được Nhiếp chính vương công khai che chở.
Thế nhưng, chỉ có người trong cuộc mới biết, sự che chở này đi kèm với một cái giá không hề nhỏ: sự tự do của nàng đã bị bóp nghẹt hoàn toàn.
Về đến vương phủ, Lục Nham Kỳ không cho nàng về phòng tỳ nữ mà bắt nàng phải ở lại tẩm điện của hắn để "hầu hạ thuốc thang".
Thực chất, cơn đau dạ dày và trận sốt sau màn ăn cay vẫn chưa hoàn toàn dứt hẳn, cộng thêm việc vận công bắn tên lúc ở tiệc đã khiến vết thương cũ trên ngực hắn có dấu hiệu nứt ra.
Đêm khuya, không khí trong tẩm điện thoang thoảng mùi long diên hương và mùi thuốc bắc đắng ngắt.
Mộ Dao ngồi bên cạnh giường, nhìn người đàn ông đang ngủ say nhưng đôi mày vẫn nhíu chặt như đang chịu đựng một nỗi đau thấu xương nào đó.
"Lục Nham Kỳ, ngươi rốt cuộc là người thế nào?"
Nàng lẩm bẩm, tay đưa ra định vuốt lại lọn tóc xõa trên trán hắn.
Đột ngột, Lục Nham Kỳ run lên bần bật.
Hơi thở của hắn trở nên dồn dập, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
Hắn bắt đầu mê sảng, những tiếng lầm bầm đứt quãng thoát ra từ đôi môi nhợt nhạt:
"Má u... đừng đi... mẫu thân... tất cả đều là của ta... không ai được cướp mất..."
Mộ Dao hốt hoảng, vội vàng leo lên giường, ôm lấy vai hắn: "Vương gia! Ngài tỉnh lại đi! Là ác mộng thôi!"
Trong cơn mê, Lục Nham Kỳ như vớ được một chiếc cọc cứu mạng.
Hắn xoay người, vòng tay rắn chắc siết chặt lấy eo Mộ Dao, kéo nàng vào lòng mình một cách thô bạo.
Đầu hắn rúc vào cổ nàng, tham lam hít hà mùi hương quen thuộc để trấn tĩnh lại linh hồn đang điên loạn.
"Đừng đi... Dao Dao... đừng rời bỏ ta..."
Giọng hắn khàn đặc, mang theo sự cầu khẩn mà nàng chưa từng nghe thấy bao giờ.
Trái tim Mộ Dao bỗng mềm nhũn ra.
Nàng cứ ngỡ kẻ này là sắt đá, là kẻ chỉ biết dùng cường quyền để đoạt lấy thứ mình muốn.
Hóa ra, đằng sau vẻ ngoài chiếm hữu đến cực đoan ấy lại là một linh hồn cô độc và sợ hãi sự mất mát đến tột cùng.
Nàng nhẹ nhàng đưa tay vỗ về lưng hắn, như đang dỗ dành một đứa trẻ to xác.
Thế nhưng, khi hơi ấm của nàng bao phủ lấy hắn, bản năng chiếm hữu của "mãnh hổ" lại trỗi dậy ngay cả trong cơn mê.