Vương gia chiếm hữu - 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
6.
Lục Nham Kỳ không dừng lại ở việc ôm, bàn tay hắn bắt đầu di chuyển xuống dưới, luồn vào trong lớp áo mỏng manh của nàng. 
 
Những ngón tay thon dài, thô ráp vì cầm kiếm khẽ lướt qua làn da mịn màng ở thắt lưng, khiến Mộ Dao run rẩy không thôi.
 
"Vương gia... ngài đang tỉnh hay mơ vậy?" 
 
Nàng đỏ mặt, cố gắng đẩy bàn tay đang "làm loạn" kia ra.
 
Lục Nham Kỳ hé mắt, đôi mắt phượng lúc này không có sự lạnh lẽo thường ngày mà phủ một tầng sương mù đầy tì nh d ục và khát khao. 
 
Hắn lật người, ép nàng nằm dưới thân mình, đôi môi nóng bỏng áp sát vào tai nàng, hơi thở nóng hổi khiến nàng tê dại:
 
"Ta không mơ. 
 
Mộ Dao, nàng là của ta. 
 
Từ hơi thở đến từng tấc da thịt này, đều thuộc về bản vương. 
 
Nếu nàng dám có ý định trốn chạy, ta sẽ gông xiềng nàng lại bằng vàng ròng, để nàng cả đời này chỉ có thể nhìn thấy một mình ta."
 
Nói rồi, hắn không để nàng kịp phản ứng, cúi xuống cắn nhẹ vào xương quai xanh của nàng, một dấu ấn chiếm hữu rõ ràng. 
 
Nụ hôn của hắn lần này không còn là sự trừng phạt, mà là một sự nồng cháy, khao khát được hòa quyện. 
 
Đôi bàn tay hắn thô bạo nhưng cũng đầy nâng niu, khám phá từng đường cong trên cơ thể nàng thông qua lớp vải lụa mỏng.
 
Mộ Dao cảm thấy lý trí của mình đang dần tan biến. 
 
Sự mạnh mẽ, mưu lược và cả sự yếu mềm đột ngột của người đàn ông này tạo thành một lực hút không thể cưỡng lại. 
 
Nàng vô thức vòng tay qua cổ hắn, đáp lại sự cuồng nhiệt ấy.
 
Suốt cả đêm đó, Lục Nham Kỳ không buông nàng ra một giây nào. Ngay cả khi đã thiếp đi vì mệt, hắn vẫn nắm chặt lấy tay nàng, như thể chỉ cần nới lỏng một chút, nàng sẽ tan biến như một làn khói.
 
Sáng hôm sau, khi ánh nắng rạng rỡ chiếu qua khung cửa, Mộ Dao tỉnh dậy thấy mình vẫn nằm gọn trong vòng tay của hắn. 
 
Lục Nham Kỳ đã tỉnh từ bao giờ, hắn không ngồi dậy mà chỉ lặng lẽ ngắm nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy vẻ thâm tình nhưng cũng không thiếu sự bá đạo thường trực.
 
"Tỉnh rồi sao?" 
 
Hắn khẽ cười, giọng nói buổi sáng trầm thấp đầy quyến rũ.
 
"Từ giờ, giường của bản vương chính là chỗ của nàng. Đừng nghĩ đến việc quay về cái phòng tỳ nữ chật hẹp kia nữa."
 
Mộ Dao định cãi lại, nhưng nhìn thấy vết cắn mờ mờ trên vai mình và ánh mắt "nhìn trúng con mồi" của hắn, nàng biết mình đã hoàn toàn rơi vào cái bẫy mang tên Lục Nham Kỳ. 
 
Đây không còn là cuộc chơi "gửi nhầm thư" nữa, mà là một cuộc chiến giành giật trái tim, nơi nàng vốn đã nắm chắc phần thua trước sự chiếm hữu điên cuồng của vị Nhiếp chính vương này.
 
Sáng sớm, sương mù còn chưa tan hết trên các đỉnh núi ngoại vi kinh thành, Lục Nham Kỳ đã lôi Hứa Mộ Dao ra khỏi chăn ấm. 
 
Nàng còn đang ngái ngủ, mái tóc xõa tung che khuất khuôn mặt nhỏ nhắn, trông hệt như một con mèo nhỏ lười biếng.
 
"Vương gia... mới canh năm mà... ngài là nam nhân không cần ngủ, nhưng ta là nữ nhân cần giữ nhan sắc nha."
 
Mộ Dao lầm bầm, nhưng đôi tay vẫn ngoan ngoãn để hắn mặc y phục cưỡi ngựa cho mình.
 
Lục Nham Kỳ thắt chặt đai lưng cho nàng, bàn tay hắn nán lại ở vòng eo thon gọn hơi lâu một chút, ánh mắt thâm trầm:
 
"Hôm nay là ngày hội săn bắn của hoàng gia. Kẻ thù của bản vương sẽ xuất hiện rất nhiều. Nàng phải ở sát bên ta, hiểu chưa?"
 
Nói xong, hắn không để nàng kịp phản đối, bế thốc nàng lên ngựa. 
 
Hắn ngồi phía sau, vòng tay ôm trọn lấy nàng, nắm lấy dây cương, tạo thành một tư thế bao bọc tuyệt đối.
 
Trường săn bắn ngoại ô vô cùng náo nhiệt. Tiếng tù và vang vọng, cờ xí rợp trời. 
 
Tuy nhiên, sự xuất hiện của Nhiếp chính vương cùng một nữ tử ngồi chung ngựa đã khiến tất cả các vương tôn công tử phải xì xào.
 
Trong số đó, có một kẻ ánh mắt luôn vẩn đục sự thù hận - Thừa tướng đương triều, người luôn coi Lục Nham Kỳ là cái gai trong mắt. 
 
Con trai hắn, Triệu Hoành, vốn là một kẻ hiếu thắng, đã cưỡi ngựa tiến lại gần, cười khẩy:
 
"Vương gia thật là có phong thái, đi săn mà cũng mang theo mỹ nhân để giải khuây. Hay là chúng ta cược một ván? 
 
Nếu ngài thắng cuộc đua ngựa bắn tên hôm nay, ta sẽ dâng lên vạn lượng vàng. 
 
Nếu ngài thua... thì để mỹ nhân này qua phủ ta hầu hạ một tháng, thấy sao?"
 
Lời vừa dứt, không khí xung quanh dường như đông cứng lại. 
 
Ánh mắt Lục Nham Kỳ lạnh thấu xương, hắn siết chặt eo Mộ Dao khiến nàng khẽ kêu lên một tiếng.
 
"Ngươi muốn cược nàng?"
 
Giọng hắn bình thản đến đáng sợ.
 
"Ngươi không xứng. Nhưng nếu ngươi muốn chơi, bản vương sẽ dùng mạng của ngươi để cược."
 
Cuộc đua bắt đầu. Lục Nham Kỳ thúc ngựa lao đi như một mũi tên đen. 
 
Mộ Dao ngồi phía trước, gió tạt vào mặt rát rạt, nhưng lồng ngực phía sau lại ấm áp lạ thường. 
 
Hắn một tay điều khiển ngựa vượt qua những địa hình hiểm trở, một tay rút cung, bách bộ xuyên tâm, mũi tên nào cũng trúng hồng tâm trong sự ngỡ ngàng của mọi người.
 
Tuy nhiên, Triệu Hoành không phải kẻ vừa. Hắn đã bí mật bố trí s.át thủ trong rừng sâu. Khi ngựa của Lục Nham Kỳ đi vào đoạn đường hẹp bên vách đá, hàng loạt mũi tên tẩm độc từ bụi rậm lao ra.
 
"Cẩn thận!".
 
Mộ Dao hét lên.

Lục Nham Kỳ phản ứng cực nhanh, hắn không hề xuống ngựa mà nghiêng người, dùng cơ thể mình che chắn hoàn toàn cho Mộ Dao. 
 
Một mũi tên sượt qua vai hắn, m áu đỏ thấm đẫm lớp áo bào.
 
"Ngài bị thương rồi!"
 
Mộ Dao hốt hoảng, nước mắt chực trào.
 
"Câm miệng! Bám chặt vào ta!" 
 
Hắn gầm lên, đôi mắt đỏ rực vì giận dữ.
 
Trong lằn ranh sinh tử, sự chiếm hữu của hắn biến thành một sức mạnh điên cuồng. 
 
Hắn một tay giữ chặt Mộ Dao, một tay dùng kiếm chém bay những mũi tên đang lao tới. Con ngựa chiến hí vang, phi nước đại vượt qua vòng vây sát thủ.
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo