Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi mang theo Tiểu Như trèo tường chạy trốn, ta sang bên cạnh thuê một chiếc xe ngựa rồi vội vàng chạy đi.
Trên xe ngựa, Tiểu Như nắm chặt váy, bất an nhìn ta: ''Nương nương, chúng ta đi đâu vậy... Ở phủ thái tử đang ổn mà, sao đột nhiên ngài lại muốn rời đi?''
Không chỉ có Tiểu Như đang khẩn trương mà ta cũng rất căng thẳng.
Ta sờ ngân phiếu cất trong ngực, không khỏi nhớ lại lúc Yến Thời Cảnh giết người.
Trong mắt mọi người, thái tử điện hạ là người lạnh lùng cao quý, người người đều nói hắn có tấm lòng rộng lượng, cao quý như tiên.
Nhưng không ngờ một nam tử như trích tiên lại có một mặt khủng bố như vậy.
''Nương nương? Nương nương? Ngài cứ chạy như vậy sao, vậy người của Ôn phủ chúng ta làm sao bây giờ?''
Nhắc đến Ôn gia là ta lại cảm thấy tức giận.
Chuyện đầu tiên ta làm khi xuyên đến thế giới này chính là trừng trị đám người thối nát Ôn gia kia.
Gia chủ Ôn gia, ái thiếp diệt thê.
Ta vốn là đích nữ Ôn gia nhưng ăn mặc chi tiêu không bằng thứ nữ, thậm chí thứ nữ cũng có thể chiếm lấy tiểu viện của ta, cướp đi vàng bạc tơ lụa vốn thuộc về ta, hưởng thụ những thứ cao cấp nhất trong phủ.
Bây giờ ta gả cho Yến Thời Cảnh chưa được bao lâu lại chạy trốn, nếu bệ hạ và Yến Thời Cảnh trách tội xuống, đám người Ôn gia kia chắc chắn gặp xui xẻo lớn rồi!
''Tất nhiên ta sẽ rất vui vẻ mà nhìn Ôn gia gặp chuyện xui xẻo, còn nữa, ở bên ngoài không được gọi ta là nương nương, phải gọi tiểu thư.''
Bây giờ ta đang mặc y phục làm bằng vải thô, còn mặc theo kiểu của nữ tử chưa lập gia thất, mặt cũng bôi đen đi một chút.
''Vâng... Tiểu thư, ngài có thể nói cho nô tỳ biết vì sao ngài lại muốn chạy không? Có phải thái tử điện hạ bắt nạt ngài không?''
Ta: ''...''
Cứu mạng, tuyệt đối đừng nhắc đến tên Yến Thời Cảnh nữa, ta vừa nghe thấy tên hắn đã thấy sợ rồi.
Xe ngựa lộc cộc tiến về phía trước, đến buổi tối, ngoài trời bắt đầu mưa.
Cơn mưa này không nhỏ, mặt đất bị nước mưa làm ướt nhẹp biến thành bùn đất.
Đêm hôm khuya khoắt, xe ngựa cũng khó mà di chuyển được trong bùn đất.
''Tiểu thư, phía trước có một khách điếm, chi bằng chúng ta nghỉ tạm một đêm ở đó được không?''
Xa phu vén rèm xe ngựa lên hỏi thử.
Ta đưa tay ra ngoài xe ngựa, tay rất nhanh đã bị nước mưa làm ướt đẫm.
Ta thở dài, trong lòng bất an lo sợ: ''Cũng được.''
Đi lại trong bùn đất giữa đêm tối thế này cũng không phải cách, nói không chừng còn có thể xảy ra sự cố.
Ta cau mày, bất an nhìn thoáng qua con đường vừa đi qua.
Ta luôn có dự cảm không tốt cho lắm, cũng không biết cảm giác của ta có sai hay không.
Ba người chúng ta đi vào khách điếm thuê hai gian phòng.
Ta và Tiểu Như một gian, một mình xa phu một gian.
Ta âm thầm đánh giá bố trí khách điếm cũng không phát hiện có gì không ổn, lúc này mới yên tâm đi lên lầu.
Tiểu Như đã đến phòng bếp nhỏ của khách điếm làm hai bát mì.
''Tiểu thư, ngài chịu khổ rồi, chúng ta đi nhanh quá nên nô tì không kịp chuẩn bị gì để mang theo, ngài ăn tạm cái này nhé.''
Ta khoát tay áo: ''Có là được rồi, không sao, mì ngươi nấu ăn rất ngon.''
Vì quá sợ hãi mà ta đã quên mất mình đang đói, ta nhanh chóng ăn hết bát mì, ngay cả nước dùng cũng không thừa.
Sau khi ăn uống no đủ, ta chốt cửa lại rồi ngã chổng vó xuống giường đi ngủ.
''Lộp bộp lộp bộp...''
Mưa bên ngoài tí tách rơi, không biết được bao lâu, ta buồn đi vệ sinh đến bừng tỉnh giấc.
Ta nhăn nhó mặt mày bò ra khỏi giường, thấy Tiểu Như bên cạnh đang ngủ say.
Buồn đi vệ sinh thật nhưng bên ngoài rất tối, ta hơi sợ đó.
Nhìn Tiểu Như ngủ ngon như vậy, ta không nỡ lòng đánh thức nàng ấy nên đành rón rén xuống giường, mở cửa, chuẩn bị đến nhà xí giải quyết vấn đề cấp bách.
Vừa mở cửa, một tia sét rạch ngang bầu trời tạo ra âm thanh đinh tai nhức óc.
Sấm sét làm bầu trời đêm sáng bừng, chiếu sáng đại sảnh lầu một mờ tối của khách điếm.
Chỉ thấy trong đại sảnh lầu một có một đám người áo đen che mặt đang đứng đó, bọn họ đang vây quanh một nam nhân đeo mặt nạ đen.
Nam nhân mặt nạ đen duỗi tay gõ lên mặt bàn phát ra tiếng lộc cộc.
Trong lòng ta không khỏi hồi hộp, ta lập tức luống cuống.
Không phải là ta gặp được tổ chức sát thủ bí mật đang lên kế hoạch giết người đấy chứ?
Ta sờ bụng dưới bằng phẳng, khóc không ra nước mắt lẩm bẩm: ''Con ngoan, mẫu thân con không may biết bí mật của người trong giang hồ, sợ là mẫu thân chuẩn bị ra đi rồi...''
Ta cắn môi, từ từ nhúc nhích chân, trong lòng điên cuồng cầu nguyện bọn họ không nhìn thấy mình.
Bỗng nhiên nam nhân mặt nạ đen cầm đầu đang đứng trong đại sảnh lầu một lạnh nhạt lên tiếng: ''Đi mang nữ nhân kia ra đây.''
Mẹ nó, mẹ nó!
Cái gì mà nữ nhân, nữ nhân nào ở đây? Chẳng lẽ đang nói ta sao?
Ta bị dọa đến dựng ngược tóc.
Vậy nên ta hoàn toàn không để ý đến chuyện giọng nói của nam nhân đeo mặt nạ đen có chút quen tai...
Ta lập tức hết buồn đi vệ sinh, há miệng run rẩy muốn chạy vào phòng.
Không ngờ một người áo đen bay vèo một cái đến trước mặt ta, nắm lấy cổ áo ta rồi xách ta đến trước mặt nam nhân đeo mặt nạ kia.
Giữ mạng quan trọng hơn, ta không chút do dự ôm bụng quỳ bịch một cái xuống đất.
''Đại ca, đại ca, ta chỉ là một dân đen... nhỏ bé mà thôi! Ta không nhìn thấy gì, cũng không nghe thấy gì hết, ngài đại nhân đại lượng bỏ qua cho ta đi!''
Nam nhân đeo mặt nạ chống tay vào cằm, có chút hứng thú nhìn ta: ''Dân đen nhỏ bé? Ha, nhưng ngươi phát hiện ra bí mật của bản tọa...''
Nói rồi nam nhân cúi người xuống, bàn tay lớn thon dài nắm lấy cằm ta, ép ta phải ngẩng đầu nhìn hắn.
Qua lớp mặt nạ, ta phát hiện đôi mắt của nam nhân này rất giống Yến Thời Cảnh.
Nhưng ánh mắt Yến Thời Cảnh lúc nào cũng là lạnh nhạt hờ hững, mà nam nhân trước mắt...
Trong mắt hắn có thứ cảm xúc mà ta không hiểu được, bệnh hoạn lại điên cuồng.
''Đừng, đừng giết ta...''
Ta sợ đến mức toàn thân run lẩy bẩy, giọng nói cũng trở nên nghẹn ngào.
Quá dọa người rồi, vì sao lúc nào ta cũng xui xẻo như vậy chứ, vừa thoát khỏi ổ sói đã sa vào miệng cọp.
''Không giết ngươi?'' Nam nhân hơi nâng khóe môi, cảm xúc trong mắt đã trở thành vui vẻ: ''Được, ngươi đi theo bản tọa, làm nữ nhân của bản tọa...''