3.
Ta, một người vốn chỉ thích múa kiếm và leo cây, giờ phải ngồi ê mông đọc những cuốn kinh điển khô khan cho huynh ấy nghe, trong khi huynh ấy thì nằm gối đầu lên đùi ta, thỉnh thoảng lại "vô tình" chạm vào eo ta rồi khen: "Eo của Hy nhi thật là êm ái, giống như đệm bông vậy."
Ta thề, nếu huynh ấy không đang là người bệnh, ta đã ném huynh ấy xuống hồ sen cho tỉnh táo rồi!
Đến tối, khi ta định chuồn về phòng khách để ngủ, Thẩm Quân Triết lại giở chiêu cũ. Huynh ấy ôm gối đứng trước cửa phòng ta, dưới ánh trăng thanh, bóng hình cao lớn của huynh ấy trông cô độc lạ thường.
"Hy nhi... ta sợ bóng tối. Cứ hễ nhắm mắt lại, ta lại thấy những hình ảnh đáng sợ, thấy nàng bỏ ta đi lấy Trạng nguyên."
"Đó là giấc mơ thôi! Huynh là Thái tử, lính canh đầy nhà, sợ cái gì?"
Ta khoanh tay trước ngực, cố tỏ ra cứng rắn.
"Nhưng trong tim ta không có lính canh, chỉ có nàng thôi."
Huynh ấy tiến lại gần, giọng nói trầm thấp, đầy vẻ chân thành khiến tim ta lỡ một nhịp.
"Nàng để ta ngủ ở góc phòng thôi cũng được, ta hứa sẽ không làm phiền nàng."
Nhìn vị Thái tử cao quý thường ngày giờ đây lại hạ mình đến mức này, ta lại thở dài. Ta mở cửa:
"Vào đi! Nhưng chỉ được nằm dưới sàn thôi đấy!"
"Tuân lệnh Thái tử phi!"
Huynh ấy reo lên một tiếng, nhanh nhẹn chui tót vào phòng, hoàn toàn không còn chút vẻ yếu ớt nào của lúc nãy.
Nằm trên giường, ta nghe tiếng thở đều đều của huynh ấy từ phía sàn nhà, lòng bỗng thấy rối bời.
Có cái gì đó đang thay đổi, không còn là những cuộc cãi vã vô tri, mà là một sự gắn kết kỳ lạ đang nảy nở.
Ta không hề hay biết rằng, ở dưới sàn, Thẩm Quân Triết đang mỉm cười đắc ý.
Huynh ấy thầm nghĩ: "Trạng nguyên à, thư tình của ngươi gửi cho nàng ta đã chặn hết rồi. Giờ thì cứ thong thả mà chờ tin vui của chúng ta đi!"
Ngày thứ ba ở Đông Cung, ta bắt đầu cảm thấy mình không phải là bảo mẫu, mà là một món đồ chơi tiêu khiển của Thái tử.
Thẩm Quân Triết rất biết cách tận dụng vẻ mặt ngây thơ của mình. Huynh ấy có thể ngồi hàng giờ chỉ để nhìn ta thêu thùa, hoặc bắt ta miêu tả lại từng ngóc ngách trong phủ Trấn Quốc Công vì huynh ấy lỡ quên mất rồi.
Chiều hôm đó, nắng vàng như rót mật lên những hành lang chạm trổ. Thẩm Quân Triết đột nhiên kéo tay áo ta, chỉ về phía cây hợp hoan cổ thụ đang nở hoa hồng rực ở góc sân:
"Hy nhi, ta nhớ ra rồi. Có một lần, có một cô bé ngốc nghếch đã trèo lên cây đó để trốn tìm, kết quả là bị mắc kẹt trên cành cao, khóc nhè đến mức nước mũi tèm lem. Lúc đó, có một người đã leo lên đưa cô ấy xuống. Nàng có biết cô bé đó là ai không?"
Ta khựng lại, mặt hơi nóng lên.
Chuyện này xảy ra năm ta chín tuổi, là bí mật mà ta luôn muốn chôn giấu dưới ba thước đất.
Ta hứ một tiếng:
"Ai mà biết được! Chắc là tiểu thư nhà nào đó chứ không phải ta. Mà huynh nhớ lại chuyện này làm gì? Sao không nhớ mấy chuyện đại sự quốc gia đi?"
Thẩm Quân Triết khẽ cười, ánh mắt huynh ấy xa xăm như đang trôi về quá khứ:
"Ta không nhớ quốc gia đại sự, ta chỉ nhớ lúc đó cô bé ấy ôm chặt lấy cổ ta, miệng thì không ngừng lầm bầm:
"Sau này nếu huynh cứu ta, ta sẽ gả cho huynh làm thê tử, ngày ngày làm bánh cho huynh ăn". Hy nhi, lời hứa của nàng... giờ còn hiệu lực không?"
Ta suýt nữa thì cắn vào lưỡi mình.
Năm đó vì quá sợ hãi nên ta mới nói bừa để huynh ấy đừng bỏ ta lại trên cây, ai ngờ cái tên cáo già này lại ghi thù dai đến tận bây giờ!
Ta lập bập:
"Huynh... huynh nhớ nhầm rồi! Ta nói là sẽ gả cho người làm bánh, chứ không phải gả cho huynh! Với lại giờ ta sắp có hôn ước với Trạng nguyên rồi, huynh đừng có mà nói bậy bạ làm hỏng danh tiết của ta."
Ngay khi hai chữ Trạng nguyên thốt ra, không khí xung quanh Thẩm Quân Triết bỗng chốc trầm xuống.
Huynh ấy cúi đầu, bàn tay nắm lấy vạt áo ta khẽ run lên.
"Trạng nguyên... hắn ta có tốt bằng ta không? Hắn ta có biết nàng ghét ăn hành, thích ăn đùi gà da giòn nhưng lại sợ béo không? Hắn ta có biết mỗi khi trời mưa, nàng thường bị đau nhức ở đầu gối vì vết thương năm mười tuổi không?"
Ta ngẩn người. Những thói quen nhỏ nhặt đó, ngay cả phụ thân ta đôi khi còn quên, sao huynh ấy lại nhớ rõ như in?
Thẩm Quân Triết tiến lại gần thêm một bước, dồn ta vào gốc cây hợp hoan.
Mùi hương trà thanh khiết vây quanh lấy ta, khiến đầu óc ta có chút quay cuồng. Huynh ấy nâng một lọn tóc của ta lên, khẽ thở dài:
"Năm mười tuổi, nàng trèo tường phủ Thái tử để hái trộm táo, bị lính canh truy đuổi. Là ta đã mặc đại bào của Thái giám để lừa họ đi hướng khác.
Kết quả là ta bị phụ hoàng phạt quỳ ba canh giờ trong từ đường vì làm mất thể diện hoàng gia. Lúc đó, nàng đang ở đâu?"
Ta cúi mặt, lòng dấy lên một sự áy náy khôn tả:
"Ta... ta lúc đó đang bận ăn táo ở nhà..."
"Nàng xem, ta vì nàng mà chịu phạt, vì nàng mà làm bao nhiêu chuyện điên rồ."
Giọng Thẩm Quân Triết bỗng trở nên khàn khàn, huynh ấy ghé sát vào tai ta.
"Nàng lại vì một tên Trạng nguyên chỉ biết viết mấy bài thơ sáo rỗng mà định bỏ rơi ta sao? Hy nhi, nàng thật là nhẫn tâm."
Tim ta đập loạn nhịp.
Ta chưa bao giờ thấy một Thẩm Quân Triết yếu lòng và chân thành như thế này.
Bản năng bảo vệ của ta lại trỗi dậy mạnh mẽ.
Ta lí nhí:
"Thì... thì tại huynh lúc nào cũng bắt nạt ta trước. Ai bảo huynh cứ gọi ta là heo đất làm gì?"
"Vì nàng tròn trịa, dễ thương, giống như một bảo vật mà ta muốn cất kỹ trong túi, không để ai dòm ngó."