Thái tử mất trí nhớ - 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
4.
Huynh ấy đột ngột nắm lấy bàn tay ta, đan chặt mười ngón tay vào nhau.
 
"Ta nhớ ra rồi, Hy nhi. Ta không mất trí hoàn toàn. Ta chỉ quên mất thế giới này thôi, còn tất cả những gì liên quan đến nàng, ta đều khắc cốt ghi tâm."
 
Ta đứng hình. 
 
Chờ đã, huynh ấy vừa nói gì? 
 
Không mất trí hoàn toàn?
 
"Thẩm Quân Triết! Huynh... huynh vừa thừa nhận là huynh giả vờ sao?"
 
Huynh ấy chớp mắt, nụ cười ma mãnh lại hiện lên trên khóe môi:
 
"Ta nói là "nhớ ra rồi", nghĩa là vừa mới nhớ ra thôi mà. Nàng nhìn xem, nhờ có nàng ở bên cạnh nên trí nhớ của ta mới hồi phục nhanh như vậy. Thái y nói đúng, nàng chính là vị thuốc duy nhất của ta."
 
Ta định bùng nổ, định mắng huynh ấy là đồ lừa đảo, nhưng ngay lúc đó, huynh ấy đột nhiên kéo ta vào lòng, ôm thật chặt. 
 
Cái ôm này không còn sự trêu chọc, mà mang theo một sự chiếm hữu và che chở vô bờ bến.
 
"Đừng đi xem mắt Trạng nguyên nữa, được không? Ta sẽ cho người mang tất cả bánh quế hoa trong thiên hạ đến trước mặt nàng. Chỉ cần nàng ở lại Đông Cung, vị trí Thái tử phi này, ngoài nàng ra không ai xứng đáng cả."
 
Ta dựa vào ngực huynh ấy, nghe tiếng nhịp tim dồn dập của huynh ấy, lòng bỗng thấy ngọt ngào lạ lùng. 
 
Có lẽ, cái bẫy này không chỉ có mật ngọt, mà còn có cả chân tình mà huynh ấy đã giấu kín suốt mười năm qua.
 
Ta khẽ lầm bầm:
 
"Muốn ta không đi xem mắt cũng được... nhưng huynh phải hứa, sau này không được gọi ta là heo đất trước mặt người ngoài."
 
Thẩm Quân Triết khẽ cười, nụ cười rung động cả lồng ngực:
 
"Được, trước mặt người ngoài gọi là Thái tử phi, còn lúc chỉ có hai ta... vẫn là heo đất nhỏ của ta."
 
Ta giậm chân một cái, nhưng tay lại vòng qua ôm lấy eo huynh ấy.
 
Ở phía xa, lão thái giám chứng kiến cảnh này liền gật gù đắc ý, lén lút lấy một lá thư từ trong túi ra rồi xé nát. 
 
Đó là thư của Trạng nguyên gửi cho ta.
 
"Điện hạ nói đúng, thư từ gì đó cứ để vào lò sưởi là tốt nhất!"
 
Kinh thành những ngày cuối thu, không khí bắt đầu se lạnh, nhưng bên trong Đông Cung, bầu không khí còn âm độ hơn cả ngoài trời. 
 
Nguyên nhân không gì khác ngoài việc vị Tân khoa Trạng nguyên – Cố Tu Viễn – đã hoàn thành nhiệm vụ cứu tế phương Nam và vinh quy bái tổ.
 
Vừa về đến cửa thành, việc đầu tiên hắn làm không phải là vào cung báo cáo, mà là sai người mang một xe quà cáp đến thẳng phủ Trấn Quốc Công, kèm theo một bức thư tay ngắn gọn: "Vân Hy muội muội, ta đã về, mang theo loại trà hoa nhài muội thích nhất."
 
Lúc tin này truyền đến tai ta, ta đang ngồi đút... nho cho Thẩm Quân Triết. Huynh ấy vừa nghe thấy tên Cố Tu Viễn, miếng nho trong miệng bỗng nhiên cứng lại như một viên đá.
 
"Cố... Tu... Viễn?" 
 
Huynh ấy chậm rãi lặp lại từng chữ, giọng nói trầm thấp đến đáng sợ.
 
Ta hớn hở gật đầu:
 
"Phải! Tu Viễn ca ca về rồi. Huynh ấy là người hiền lành nhất mà ta từng biết, lại còn rất thông minh. Để ta vào xin phép Hoàng hậu cho ta về phủ một chuyến nhé?"
 
Thẩm Quân Triết đột ngột buông bát nho xuống, huynh ấy không nổi giận, cũng không cãi vã. 
 
Huynh ấy chỉ lặng lẽ nằm xuống giường, kéo chăn trùm kín đầu, rồi phát ra một tiếng rên rỉ yếu ớt:
 
"Đau... đau quá... Hy nhi, tim ta đau như có ai bóp nghẹt. Có lẽ vì ta mất trí nhớ nên khí huyết không thông, lại nghe thấy những cái tên lạ lẫm làm ta bị chấn động..."
 
Ta hoảng hốt, vội vàng kéo chăn ra:
 
"Lại đau sao? Để ta gọi thái y!"
 
"Không cần thái y."
 
Huynh ấy nắm lấy tay ta, đôi mắt phượng hẹp dài nay lại hiện lên vẻ u uất, đáng thương vô cùng.
 
"Chỉ cần nàng không đi gặp hắn. Nàng đi rồi, nhỡ lúc ta phát bệnh không có ai bên cạnh, ta lỡ tay tự làm hại mình thì sao?"
 
Ta thở dài. 
 
Lại là chiêu này! 
 
Nhưng nhìn gương mặt tái nhợt của huynh ấy, ta lại không nỡ lòng nào.
 
"Được rồi, ta không đi hôm nay. Nhưng sớm muộn gì cũng phải gặp chứ, dù sao cũng là bạn thanh mai..."
 
"Thanh mai cái gì? Hắn là thanh mai thối!"
 
Thẩm Quân Triết lẩm bẩm trong miệng, nhưng khi nhìn thấy ta nhìn qua, huynh ấy lập tức đổi giọng.
 
"Ta nói là... hắn đi đường xa vất vả, nên để hắn nghỉ ngơi thêm vài ngày."
 
Thế nhưng, Cố Tu Viễn không phải là kẻ dễ bỏ cuộc. Ngày hôm sau, hắn đích thân xin vào Đông Cung để thăm Thái tử đang lâm bệnh.
 
Cuộc đối đầu diễn ra tại ngự hoa viên. 
 
Cố Tu Viễn đúng chất một vị quan thanh liêm, nho nhã, mặc thanh bào, tay cầm quạt giấy, nụ cười dịu dàng như gió xuân. 
 
Hắn nhìn thấy ta, đôi mắt sáng rực lên:
 
"Vân Hy, muội gầy đi rồi. Ở đây vất vả lắm đúng không?"
 
Ta chưa kịp trả lời, một cánh tay dài đã vươn ra, kéo ta lùi lại phía sau. 
 
Thẩm Quân Triết bước lên, dù đang khoác áo choàng bệnh nhân nhưng khí thế lại áp đảo hoàn toàn. 
 
Huynh ấy nhìn Cố Tu Viễn bằng ánh mắt khinh khỉnh:
 
"Cố Trạng nguyên thật có tâm. Nhưng Hy nhi ở bên cạnh ta ăn ngon ngủ kỹ, tròn trịa thêm mấy vòng, sao lại gọi là gầy? Hay là mắt Cố công tử có vấn đề, cần ta gọi thái y khám cho không?"
 
Cố Tu Viễn khựng lại, vẫn giữ nụ cười đúng mực:
 
"Điện hạ thứ lỗi, thần chỉ là lo lắng cho muội muội thôi. Nghe nói Điện hạ mất trí nhớ, thần có mang tới một ít dược liệu quý..."
 
"Dược liệu thì Đông Cung không thiếu."
 
Thẩm Quân Triết cắt lời, huynh ấy đột nhiên nghiêng người, dựa hẳn trọng lượng cơ thể vào người ta, giọng nói bỗng trở nên nũng nịu.
 
"Hy nhi, ta chóng mặt quá. Chắc là do người lạ mang theo uế khí làm ta khó chịu. Nàng dìu ta vào trong nghỉ ngơi đi."
 
Ta lúng túng nhìn Cố Tu Viễn, rồi lại nhìn kẻ đang bám chặt lấy vai mình như con sam. 
 
Ta đành nói khẽ:
 
"Tu Viễn ca ca, huynh về trước đi, hôm khác ta sẽ qua phủ thăm huynh."
 
Cố Tu Viễn nhìn cái tay của Thẩm Quân Triết đang đặt trên eo ta, ánh mắt thoáng qua một tia sắc sảo, rồi hắn mỉm cười cúi chào:
 
"Vậy thần xin cáo lui. Vân Hy, nhớ nếm thử trà hoa nhài ta gửi nhé."
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo