5.
Ngay khi bóng dáng Cố Tu Viễn vừa khuất sau cánh cổng, Thẩm Quân Triết lập tức đứng thẳng lưng dậy, không còn chút vẻ chóng mặt nào.
Huynh ấy quay sang ta, mặt lạnh như tiền:
"Trà hoa nhài? Hắn tưởng muội là con thỏ chắc? Sau này không được uống trà của hắn, ta sẽ cho người mang trà từ đỉnh núi tuyết về cho muội."
"Huynh ghen vô lý quá!".
Ta tức giận: "Huynh ấy chỉ là quan tâm ta thôi."
"Quan tâm? Hắn nhìn muội như muốn bê cả phủ Trấn Quốc Công về nhà hắn ấy!"
Thẩm Quân Triết hừ lạnh một tiếng, rồi đột nhiên huynh ấy kéo ta lại gần, ghé sát tai ta thì thầm:
"Nàng nghe cho rõ đây, Heo đất. Dù ta có mất trí hay không, thì miếng mồi ngon này cũng chỉ có ta được phép ăn. Kẻ nào bén mảng tới gần, ta sẽ cho hắn biết thế nào là lễ độ."
Nói xong, huynh ấy đùng đùng bỏ vào phòng, để lại ta đứng ngẩn ngơ giữa vườn hoa.
Tối hôm đó, ta lẻn ra nhà bếp định tìm chút gì ăn, thì thấy Thẩm Quân Triết đang ngồi một mình dưới ánh trăng, trên bàn là đĩa bánh hoa quế đã nguội lạnh.
Huynh ấy không trêu chọc, không diễn kịch, chỉ lặng lẽ nhìn về phía phủ Trấn Quốc Công.
"Huynh sao thế?"
Ta bước lại gần.
Thẩm Quân Triết ngẩng đầu, ánh mắt lộ ra vẻ cô đơn hiếm thấy:
"Hy nhi, nếu ta không phải là Thái tử, nếu ta không dùng mưu kế này, nàng có thực sự sẽ chọn hắn không? Hắn dịu dàng, hắn tốt tính, còn ta... ta chỉ biết bắt nạt nàng."
Tim ta bỗng nhiên thắt lại.
Đây là lần đầu tiên ta thấy một Thẩm Quân Triết thiếu tự tin đến vậy.
Ta ngồi xuống cạnh huynh ấy, cầm một miếng bánh lên ăn, rồi nhỏ giọng:
"Cố Tu Viễn rất tốt, nhưng huynh ấy không biết ta sợ sâu, không biết ta thích trèo cây nào nhất, và quan trọng là... huynh ấy không làm ta thấy ghét đến mức không bỏ được như huynh."
Mắt Thẩm Quân Triết sáng lên:
"Nghĩa là... nàng cũng ghét hắn?"
"Ta không ghét huynh ấy, nhưng ta... ta quen bị huynh gọi là heo đất mất rồi."
Ta đỏ mặt cúi đầu.
Thẩm Quân Triết khẽ cười, nụ cười lần này thật rạng rỡ và ấm áp.
Huynh ấy nắm lấy tay ta, đan chặt những ngón tay vào nhau:
"Được rồi, vậy thì cứ để ta bắt nạt nàng cả đời đi. Ngày mai, ta sẽ nói với phụ hoàng về việc chính thức hóa hôn sự. Để xem tên Trạng nguyên đó còn dám gửi trà đến nữa không!"
Trong lòng ta thấy ngọt ngào vô tận.
Hóa ra, đằng sau sự ngang ngược của con hồ ly này, lại là một tình yêu sâu đậm đến mức sẵn sàng biến mình thành kẻ ngốc để giữ lấy người thương.
Kể từ sau màn đối đầu với Cố Trạng nguyên, Thẩm Quân Triết dường như đã tìm thấy một niềm vui mới: Đó là nghiện sự chăm sóc của ta.
Huynh ấy không còn chỉ dừng lại ở việc đòi ăn đào hay nghe đọc sách, mà bắt đầu chuyển sang những yêu cầu mang tính... đụng chạm nhiều hơn.
Sáng hôm đó, tiết trời chuyển lạnh đột ngột. Ta đang loay hoay tìm thêm một tấm chăn nhung cho Thẩm Quân Triết thì nghe tiếng huynh ấy ho khẽ ở phía sau.
"Hy nhi... ta thấy hơi lạnh. Có lẽ khí huyết của một người mất trí nhớ không được tốt như người thường."
Huynh ấy ngồi trên ghế trường kỷ, đôi mắt phượng nhìn ta đầy vẻ trông đợi.
Ta thở dài, mang tấm chăn lại đắp cho huynh ấy, nhưng vừa mới định quay đi thì bàn tay ấm nóng của Thẩm Quân Triết đã nắm lấy cổ tay ta, kéo nhẹ một cái.
Vì không đề phòng, ta ngã nhào vào lòng huynh ấy.
Mùi hương đàn hương hòa quyện với mùi thuốc bắc thanh nhẹ vây quanh lấy ta.
"Huynh... huynh làm gì thế?" – Ta lắp bắp, mặt đỏ bừng.
"Tay nàng rất ấm."
Thẩm Quân Triết không buông ta ra, ngược lại còn đan chặt mười ngón tay vào tay ta, rồi áp lên má huynh ấy.
"Để ta sưởi ấm một chút. Thái y nói, hơi ấm từ người thân thuộc là liều thuốc tốt nhất để khôi phục thần trí."
Ta nghiến răng:
"Thái y nào nói thế? Để ta đi hỏi cho ra lẽ, xem có phải họ muốn bị ta đốt râu không!"
"Là ta nói."
Huynh ấy thản nhiên đáp, gương mặt vô cùng nghiêm túc.
"Ta là Thái tử, lời ta nói chính là ý chỉ của Thái y."
Ta cạn lời với sự vô sỉ ngày càng thăng cấp này.
Thế nhưng, khi nhìn thấy hàng mi dài của huynh ấy khẽ rủ xuống, che đi vẻ sắc sảo thường ngày, lòng ta lại mềm đi một chút.
Ta để yên cho huynh ấy nắm tay, nhỏ giọng hỏi:
"A Triết, nếu sau này huynh nhớ lại hết mọi chuyện, huynh có thấy hối hận vì đã làm những trò trẻ con này không?"
Thẩm Quân Triết khựng lại, huynh ấy mở mắt nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm như muốn hút cả linh hồn ta vào trong đó:
"Ta chỉ hối hận vì đã không làm điều này sớm hơn. Tám năm qua, ta cứ ngỡ gọi nàng là Heo đất, trêu chọc nàng mỗi ngày là cách duy nhất để nàng chú ý đến ta. Ta sợ nếu ta quá dịu dàng, nàng sẽ thấy ta nhàm chán như đám công tử ngoài kia."
Đây là lần đầu tiên huynh ấy bộc bạch tâm tư một cách thẳng thắn như vậy.
Ta bỗng thấy sống mũi hơi cay.
Hóa ra, đằng sau mỗi lời châm chọc là một sự quan tâm vụng về, đằng sau mỗi lần làm khó ta là một nỗi sợ bị lãng quên.
Buổi tối, sau khi dùng xong bữa tối, Thẩm Quân Triết đòi ta dẫn huynh ấy ra hành lang ngắm trăng.
Huynh ấy nói rằng ký ức của huynh ấy dường như gắn liền với những đêm trăng sáng ở Đông Cung.
Gió đêm thổi qua, làm những lọn tóc đen của huynh ấy bay lòa xòa.
Ta đang định chỉnh lại áo choàng cho huynh ấy thì Thẩm Quân Triết đột ngột xoay người lại, dồn ta vào lan can hành lang.
Ánh trăng rọi xuống, làm gương mặt huynh ấy trông đẹp đến mức siêu thực.
"Hy nhi, nàng có nhớ năm mười bốn tuổi, nàng đã hứa gì với ta không?"
Huynh ấy cúi thấp đầu, hơi thở ấm áp phả vào trán ta.
"Ta... ta hứa gì?"
Ta cố lục lọi trí nhớ nhưng đầu óc lúc này trống rỗng.
"Nàng nói, nếu ta có thể thắng được nàng trong cuộc thi bắn cung mùa thu năm đó, nàng sẽ cho ta một phần thưởng bất ngờ."
Huynh ấy khẽ cười, giọng nói trầm khàn đầy quyến rũ.
"Năm đó ta thắng, nhưng nàng lại viện cớ đau bụng để chuồn mất. Giờ ta đang bệnh, trí nhớ không tốt, nàng có nên trả nợ để giúp ta vui vẻ hơn không?"
"Đó là chuyện từ hai năm trước rồi!"
Ta phản đối.
"Nợ cũ nợ mới, tính một thể đi."