6.
Thẩm Quân Triết không cho ta cơ hội chạy trốn.
Huynh ấy cúi xuống, nụ hôn nhẹ nhàng như cánh hoa rơi chạm vào môi ta.
Lần này không phải là nụ hôn "lấy vị đắng của thuốc" như lần trước, mà là một nụ hôn nồng nàn, mang theo sự chiếm hữu và khao khát kìm nén bấy lâu.
Ta ngỡ ngàng, đôi tay định đẩy ra bỗng chốc trở nên yếu ớt, rồi chẳng biết từ khi nào, ta đã vòng tay qua cổ huynh ấy, vụng về đáp lại.
Dưới ánh trăng thanh, không gian như ngưng đọng. Ta nghe thấy tiếng nhịp tim dồn dập của cả hai, thấy mùi hương của hoa hợp hoan thoang thoảng trong gió.
Khi Thẩm Quân Triết rời khỏi môi ta, huynh ấy tựa trán vào trán ta, hơi thở hổn hển:
"Hy nhi... đừng gả cho ai khác. Dù ta có điên, có mất trí, thì trong tim ta cũng chỉ có một mình nàng chiếm giữ. Nếu nàng bỏ đi, ta e rằng mình sẽ thực sự biến thành một kẻ mất hồn mất vía mất."
Ta nhìn đôi mắt đỏ vẩn vì xúc động của huynh ấy, lòng bỗng chốc tràn đầy một loại cảm xúc ngọt lịm.
Ta khẽ lẩm bẩm:
"Đồ hồ ly... huynh biết thừa là ta không nỡ bỏ huynh mà."
Thẩm Quân Triết cười khẽ, ôm chặt ta vào lòng.
Ở một góc tối phía xa, vị thái giám già và tiểu nha hoàn Bích Đào đang lén lút nhìn nhau, người thì gật đầu tâm đắc, người thì tủm tỉm cười.
"Xem ra, Thái tử phi của Đông Cung sắp chính thức có chủ rồi." Lão thái giám thì thầm.
Tuy nhiên, bình yên chưa được bao lâu thì sáng hôm sau, phủ Trấn Quốc Công gửi đến một phong thư khẩn.
Phụ thân ta yêu cầu ta phải về phủ ngay lập tức vì Cố Trạng nguyên đã chính thức mang lễ vật đến dạm ngõ.
Thẩm Quân Triết nghe tin xong, sắc mặt lập tức biến từ "mùa xuân ấm áp" sang "mùa đông giá rét".
Huynh ấy nhìn phong thư, rồi nhìn ta, đôi môi mỏng mím chặt:
"Hy nhi, nàng về đi. Nhưng nhớ mang theo cái này."
"Cái gì?" – Ta tò mò.
Huynh ấy lấy ra một miếng ngọc bội rồng phượng, tín vật tượng trưng cho vị trí Thái tử phi mà Hoàng hậu đã trao cho huynh ấy từ lâu.
Huynh ấy đeo nó vào thắt lưng ta, giọng nói đanh lại đầy bá đạo:
"Nếu tên họ Cố đó dám bước vào cửa, nàng cứ đem cái này ra đập vào mặt hắn. Bảo hắn rằng, nàng đã là người của Đông Cung rồi. Kẻ nào muốn cướp người của Thẩm Quân Triết, cứ việc chuẩn bị sẵn quan tài!"
Ta nhìn miếng ngọc bội vô giá, rồi nhìn bộ dạng "ghen lồng lộn" của vị Thái tử vẫn đang khoác áo bệnh nhân kia, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Trấn Quốc Công phủ hôm nay nhộn nhịp như ngày hội. Tiếng pháo nổ râm ran từ đầu ngõ, đoàn người khiêng sính lễ của Cố Trạng nguyên xếp dài cả một con phố.
Cố Tu Viễn mặc bộ quan phục đỏ thẫm, phong thái hiên ngang, nụ cười ôn hòa thường trực trên môi khiến bao thiếu nữ trong thành phải thầm thương trộm nhớ.
Ta vừa về đến phủ, nhìn thấy cảnh tượng này mà da đầu tê dại. Phụ thân ta đang ngồi ở sảnh chính, vuốt râu cười hỉ hả, có vẻ như ông rất hài lòng với chàng rể tương lai vừa có tài vừa có lễ này.
"Vân Hy muội muội, muội về rồi sao?"
Cố Tu Viễn nhìn thấy ta, đôi mắt sáng rực, định tiến lại gần nắm lấy tay ta.
Ta theo phản năng lùi lại một bước, tay nắm chặt miếng ngọc bội rồng phượng mà Thẩm Quân Triết đã trao.
Đang lúc ta định mở miệng từ chối thì một giọng nói lanh lảnh, mang theo sự uy nghiêm tột độ vang lên từ phía cổng lớn:
"Thái tử điện hạ giá lâm!"
Cả phủ Trấn Quốc Công đứng hình. Phụ thân ta vội vàng đứng dậy, lúng túng hành lễ. Cố Tu Viễn cũng nhíu mày quay lại.
Từ trên chiếc kiệu rồng sang trọng, Thẩm Quân Triết bước xuống. Nhưng lần này, huynh ấy không còn mặc áo lụa trắng mỏng manh hay tỏ ra yếu ớt nữa.
Huynh ấy mặc trường bào màu đen thêu rồng vàng lộng lẫy, đầu đội kim quan, ánh mắt sắc lẹm như muốn đóng băng cả sảnh chính.
Dù sắc mặt vẫn còn chút tái nhợt do lâm bệnh, nhưng khí thế đế vương thì không ai có thể bì kịp.
"Điện hạ... Ngài đang bệnh, sao lại thân hành tới đây?" Phụ thân ta lo lắng hỏi.
Thẩm Quân Triết không thèm nhìn đám sính lễ của Cố Tu Viễn, huynh ấy đi thẳng tới bên cạnh ta, ngang nhiên nắm lấy tay ta rồi kéo vào lòng mình trước mặt bao nhiêu người.
Huynh ấy lạnh lùng liếc nhìn Cố Tu Viễn một cái, rồi quay sang Phụ thân ta:
"Nhạc phụ đại nhân, tiểu nhi nghe nói ở đây có kẻ đang định dùng mấy món đồ tầm thường này để cướp đi Thái tử phi của Đông Cung, nên dù có phải bò tới đây, tiểu nhi cũng không thể ngồi yên."
Hai chữ Nhạc phụ khiến Phụ thân ta suýt chút nữa thì ngã ngửa. Cố Tu Viễn mặt biến sắc, giọng nói mất đi vẻ ôn hòa:
"Điện hạ, Ngài nói gì vậy? Thần và Vân Hy có tình cảm thanh mai trúc mã, hôn sự này cũng đã được Trấn Quốc Công gật đầu. Ngài dù là Thái tử, cũng không nên dùng quyền ép người."
"Dùng quyền ép người?"
Thẩm Quân Triết khẽ cười, một nụ cười đầy tà khí :
"Cố Trạng nguyên, ngươi nhầm rồi. Ta không dùng quyền, ta dùng... nghĩa. Vân Hy muội muội của ngươi đã ở Đông Cung chăm sóc ta suốt nửa tháng qua, chúng ta sớm tối có nhau, tâm đầu ý hợp.
Miếng ngọc bội trên thắt lưng nàng chính là tín vật của mẫu hậu ta. Ngươi nghĩ sính lễ của ngươi nặng hơn hay ý chỉ của Hoàng hậu nặng hơn?"
Lúc này, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào miếng ngọc bội lấp lánh bên hông ta. Cố Tu Viễn nắm chặt nắm đấm, run run nói:
"Nhưng... nhưng Ngài đang mất trí nhớ! Lời của người bệnh sao có thể coi là thật?"
Thẩm Quân Triết bỗng nhiên ôm lấy ngực, hơi thở dồn dập, vẻ mặt lại trở nên yếu ớt một cách thần sầu. Huynh ấy dựa đầu vào vai ta, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đủ để mọi người nghe thấy:
"Phải, ta mất trí rồi. Ta quên hết mọi thứ, nhưng lạ thay, ta chỉ nhớ mình đã thề sẽ cưới Vân Hy làm thê tử. Ta chỉ nhớ nàng là người duy nhất đút thuốc cho ta, là người duy nhất ta muốn bảo vệ cả đời. Nếu Cố công tử muốn cưới nàng, vậy thì hãy bước qua xác của vị Thái tử tàn phế này đi!"
Nói xong, huynh ấy vô tình ho ra một ngụm máu. Ta hốt hoảng đỡ lấy huynh ấy:
"Thẩm Quân Triết! Huynh đừng làm loạn nữa!"
"Hy nhi... ta đau quá... tên Trạng nguyên này nhìn ta dữ quá, ta sợ..."