Thống Lĩnh Mỏ Hỗn Nghiện Vợ - 10

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
10.
Nhìn thấy bộ dạng đáng thương này của nàng, lòng ta bỗng chốc ngứa ngáy khôn cùng. 
 
Cái đống chữ vàng trên đầu nàng lại đang tấu hài:
 
[Hahaha, Diệu Diệu diễn đỉnh thật sự, mặt sợ hãi mà trong lòng đang nghĩ: "Mở ra đi rồi thấy cảnh nha con trai!" kìa!]
 
[Anh Thẩm nhìn vợ đắm đuối luôn, yên tâm đi anh ơi, vợ anh đã tráo hàng từ đêm qua rồi!]
 
[Chờ đợi màn tự vả kinh điển của Thái tử nào các bác ơi! Giờ lành đã đến!]
 
Thái tử hất hàm, ra lệnh cho gã hộ vệ mở hộp gỗ ra. 
 
Bên trong chiếc hộp, quả thực có một bức thư bằng da dê đặc chế của ngoại tộc.
 
Lục Ngọc Nhi nhìn thấy bức thư, trong mắt lóe lên tia độc ác, lập tức hét lớn: 
 
"Chính là nó! Thái tử điện hạ, tỷ tỷ thông địch phản quốc, chứng cứ rành rành, xin điện hạ nghiêm trị để bảo vệ giang sơn!"
 
"Ồ? Chứng cứ rành rành?"
 
Ta thong thả đứng dậy, bước từng bước một xuống bậc thềm ngọc, tiếng ủng da dậm trên nền đá phát ra âm thanh "cộp... cộp..." đầy áp lực. 
 
Ta đi đến cạnh gã hộ vệ, thản nhiên cầm bức mật thư bằng da dê lên, liếc mắt nhìn qua một lượt rồi bỗng nhiên bật cười thành tiếng.
 
Tiếng cười của ta lạnh lẽo, châm biếm đến mức khiến Thái tử và Tể tướng phải cau mày.
 
"Thẩm Vô Tật, ngươi cười cái gì?" Thái tử gằn giọng.
 
Ta giơ bức mật thư lên, dùng cái mỏ độc địa phun lời chí mạng: 
 
"Bổn quan cười vì Đông cung các người nuôi toàn một lũ ăn hại. Các người muốn gài bẫy người khác, ít nhất cũng phải biết chữ của nước Ô Tôn chứ? Bức thư này viết: "Vương công tử của Tể tướng phủ thân hình suy nhược, bất lực bẩm sinh, cần dùng ba mươi thang thuốc bổ thận từ ngoại tộc." Bản quan xin hỏi Thái tử, vị Lục Diệu Diệu cô nương đây từ khi nào lại đổi tên thành Vương công tử, còn cần đến thuốc bổ thận của ngoại tộc thế hả?"
 
"Cái gì?!"
 
Tể tướng nghe xong, mặt mày lập tức xám ngoét như tro tàn. Vương Tiễn đang đứng phía sau cũng xanh mét cả mặt, ôm lấy hạ bộ theo bản năng.
 
Toàn bộ đại điện bỗng chốc xôn xao, các vị đại thần ôm miệng nhịn cười đến mức nội thương.
 
"Không thể nào! Đêm qua rõ ràng..." Lục Ngọc Nhi hoảng hốt, buột miệng kêu lên một nửa thì vội vàng che miệng lại, nhưng đã quá muộn.
 
Nụ cười tắt ngấm, sát khí trên người ta đột ngột bùng nổ. 
 
Ta rút phăng tú xuân kiếm bên hông, lưỡi kiếm sắc bén lạnh ngắt trực tiếp kề ngay sát cổ Lục Ngọc Nhi, gằn giọng nói đầy bá đạo:
 
"Đêm qua rõ ràng cái gì? Lục nhị cô nương sao lại biết rõ nội dung bức thư ban đầu thế hả? Bổn quan nói cho các người biết, mật thư thông địch thật sự, hiện đang nằm trong tay Cấm quân!"
 
Ta phất tay một cái, Thập Nhất lập tức dẫn theo một đội Cấm quân áp giải ba gã mật thám nước Ô Tôn và một chiếc hòm sắt lớn tiến vào điện.
 
"Báo cáo Thống lĩnh! Đã bắt trọn ổ mật thám tại ngoại ô kinh thành. Bức mật thư gốc có ấn ký hoa đào và chữ ký của Thái tử cùng Tể tướng cấu kết bán đứng biên ải phía Bắc đã được tìm thấy!" Thập Nhất dõng dạc báo cáo.
 
Oành!
 
Lời vừa thốt ra, Thái tử và Tể tướng hoàn toàn suy sụp, chân tay bủn rủn ngã quỵ xuống đất. 
 
Nhân chứng vật chứng đều có đủ, bọn chúng có mọc thêm mười cái miệng cũng không cách nào thanh minh được nữa.
 
Ta thu kiếm vào vỏ, không thèm nhìn lũ rác rưởi đang bị Cấm quân bắt giữ kia lấy một cái. Ta quay người lại, nhìn thẳng vào Lục Diệu Diệu đang đứng bên cạnh.
 
Lúc này, cô nương kia đã thu lại bộ dạng sợ hãi, nàng ngước đôi mắt mèo nhìn ta, khóe môi khẽ cong lên nở một nụ cười rạng rỡ và dịu dàng vô cùng.
 
Cái đống chữ vàng trên đầu nàng chạy dòng cuối cùng của trận chiến:
 
[Tuyệt vời ông mặt trời! Anh Thẩm ngầu lòi quá, phối hợp tác chiến với Diệu Diệu đỉnh chóp luôn!]
 
[Kìa, anh Thẩm tiến lại gần kìa, tay anh ấy lại ngứa ngáy muốn chạm vào người ta rồi kìa haha!]
 
[Cưới đi thôi, sính lễ bằng má u của kẻ thù đã có rồi, còn chờ gì nữa Thống lĩnh ơi!]
 
Ta bước tới trước mặt nàng, khoảng cách gần đến mức ta có thể ngửi thấy mùi hương bưởi quen thuộc. 
 
Trước mặt trăm quan đại thần, ta không thèm màng đến lễ nghi quy củ, vươn bàn tay to lớn ra, bỗng nhiên nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại của nàng, thô bạo nhưng chất chứa tất cả sự nuông chiều dồn nén bấy lâu.
 
Ta nghiêng đầu ghé sát tai nàng, khàn giọng thì thầm, giọng nói mang theo sự chiếm hữu điên cuồng: "Đã bảo nàng đứng im chờ ta đến cưới, sao lúc nãy tay lại run lên thế hả? Hửm? Từ nay về sau, bàn tay này chỉ được phép để một mình Thẩm Vô Tật ta nắm thôi, nghe rõ chưa?"
 
Lục Diệu Diệu không đẩy tay ta ra, ngược lại những ngón tay nhỏ nhắn của nàng còn khẽ đan xen vào tay ta, siết nhẹ một cái đầy ngọt ngào.
 
Kinh thành đổi chủ chỉ sau một đêm.
 
Thái tử cùng Tể tướng cấu kết với ngoại tộc, chứng cứ rành rành, ngay lập tức bị Cấm quân áp giải tống vào đại lao, ngày sau luận tội xử trảm. 
 
Phủ Thừa An Hầu từ vị thế suýt bị diệt tộc, nay lại nhờ có "mật thư" xuất hiện đúng lúc mà chuyển nguy thành an, lập được đại công trước mặt Thiên tử.
 
Sáng sớm hôm sau, trên Kim Loan điện, Hoàng đế Long tâm đại duyệt, tiếng cười vang dội khắp cung đình.
 
"Thẩm khanh! Lần này ngươi phá tan âm mưu của nghịch tặc, bảo vệ giang sơn xã tắc, trẫm phải thưởng cho ngươi thật hậu hĩnh! Nói đi, ngươi muốn hoàng kim vạn lượng, hay muốn thăng quan tiến chức, trẫm đều chuẩn tấu!"
 
Ta mặc triều phục chỉnh tề, đứng ở vị trí đầu tiên của hàng võ quan, lưng thẳng như tùng, nét mặt vẫn lạnh lùng, nghiêm nghị như định đóng cột.

Nghe thấy lời ban thưởng của Hoàng đế, ta không hề do dự, trực tiếp bước ra khỏi hàng, vén vạt áo quỳ sụp xuống đất, giọng nói vang dội, trầm hùng đầy kiên định:
 
"Bệ hạ, thần không màng hoàng kim, cũng chẳng màng thăng chức. Thần chỉ xin Bệ hạ ban một đạo thánh chỉ tứ hôn!"


Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo