9.
Ta mút mát, ta cắn nhẹ như muốn lưu lại dấu ấn của mình trên người nàng, ép nàng phải hứa với ta.
[Cứu tôi! Bi tráng quá vậy trời! Anh Thẩm thâm tình đến mức chấp nhận gánh hết tội để đưa vợ đi trốn kìa!]
[Nhìn kìa nhìn kìa, Diệu Diệu cười rồi kìa! Bồ ấy không đi trốn đâu, nhìn cái mặt mưu mô kia là biết bồ ấy có kế hoạch rồi!]
[Haha, Thẩm Thống lĩnh tưởng mình là đại bàng che chở gà con, ai dè con gà này lại là phượng hoàng lửa giả dạng nha!]
Ta bỗng nhiên khựng lại giữa nụ hôn, mắt nhìn trừng trừng vào dòng chữ vàng vừa lướt qua.
Cái gì mà phượng hoàng lửa? Cái gì mà mặt mưu mô?
Ta buông môi nàng ra, nhìn thẳng vào mắt Lục Diệu Diệu.
Dưới ánh đèn dầu leo lét, đôi mắt mèo của nàng quả thực không có lấy một giọt nước mắt uất ức, trái lại, khóe môi nàng còn khẽ cong lên một độ cong đầy ẩn ý.
Nàng đưa tay lên, ngón tay mềm mại khẽ lướt qua vành tai đang đỏ rực vì lo lắng của ta, dịu dàng nói:
"Ta không trốn đâu, Thẩm Thống lĩnh."
"Nàng điên rồi sao?!" Ta gằn giọng, suýt chút nữa là bóp nát cổ tay nàng.
"Ta không điên."
Nàng nhìn ta, ánh mắt kiên định và thông tuệ đến mức khiến ta có cảm giác như mình chưa từng thực sự hiểu rõ cô nương này, "Đại nhân muốn làm một mẻ lưới bắt trọn ổ kiến lửa, ta làm sao có thể bỏ chạy để ngài cô độc một mình được? Ngày mai, ta sẽ ở ngay tại đại điện, chờ đại nhân đến cưới ta."
Nói rồi, nàng bất ngờ nhón chân lên, chủ động áp đôi môi mềm mại của mình vào môi ta, một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, trực tiếp đánh tan mọi lời mắng nhiếc độc địa đang chực phun ra khỏi miệng ta.
Ta đứng ch ết trân tại chỗ, tay nắm chặt đốc kiếm, cảm nhận được hơi ấm từ cái chạm môi của nàng.
Trong bóng tối, đạn mạc chạy qua dòng cuối cùng của đêm:
[Aaaa! Diệu Diệu chủ động hôn kìa! Sói hoang bị ngụy thỏ trắng dắt mũi hoàn toàn rồi!]
[Hóng ngày mai đại hội vạch mặt lật ngược thế cờ của hai anh chị! Đỉnh chóp luôn!]
Ta hít một hơi thật sâu, nhìn cô nương bướng bỉnh trước mặt, trong lòng dâng lên một sự bất lực pha lẫn chiếm hữu điên cuồng.
Được lắm, Lục Diệu Diệu, nàng đã muốn chơi một ván cờ lớn với bổn quan, vậy thì ngày mai, ta sẽ dùng m áu của kẻ thù để làm sính lễ cưới nàng!
Đại tiệc mừng thọ của Thừa An Hầu được tổ chức vô cùng xa hoa, dòng người ra vào nập nập, xe ngựa chật kín cả con phố trước cửa phủ.
Thế nhưng, đằng sau cái vẻ thái bình thịnh thế giả tạo ấy, ta có thể ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc đang chực chờ bộc phát trong không khí.
Ta mặc một bộ mãng bào màu đỏ sẫm đặc chế của Cấm quân, eo đeo tú xuân kiếm, gương mặt lạnh như tiền ngồi ở vị trí thượng thủ đại điện.
Xung quanh ta, không khí như đóng băng, chẳng có vị đại thần nào dám bén mảng lại gần mời rượu.
Mắt ta hờ hững đảo qua góc khuất của sảnh tiệc.
Lục Diệu Diệu hôm nay mặc một bộ váy lụa màu xanh nhạt, trang điểm thanh nhã, ngoan ngoãn ngồi dịch ở một góc bàn hẻo lánh.
Nàng không ăn không uống, chỉ dùng đôi mắt mèo trong veo nhìn đông nhìn tây, bộ dạng "vô tri" đến mức khiến người ta nghĩ nàng chẳng biết gì về thế sự.
Thế nhưng, ngay trên đỉnh đầu nàng, đạn mạc lại đang chạy qua với tốc độ bàn thờ:
[Úi chà, Thái tử đến rồi kìa! Mặt mũi tên này nhìn hãm tài thế không biết.]
[Lục Ngọc Nhi đang nháy mắt ra hiệu cho người của Tể tướng kìa. Bọn chúng chuẩn bị dâng "mật thư phản quốc" lên để gài bẫy Diệu Diệu đó!]
[Hóng Thẩm Thống lĩnh vả mặt tra nam ác nữ! Đoạn này kịch tính nghẹt thở luôn á!]
Ta khẽ siết chặt chén rượu bằng ngọc thạch trong tay, khóe môi nhếch lên một đường lạnh ngắt.
Tới đi, bổn quan chờ các ngươi ra chiêu đã lâu rồi.
Đúng lúc tiệc rượu đang ở đoạn náo nhiệt nhất, Thái tử bỗng nhiên buông chén rượu xuống, thở dài một tiếng đầy đạo mạo:
"Thừa An Hầu, hôm nay là ngày đại thọ của khanh, đáng lẽ cô gia không nên làm mất hứng. Thế nhưng... Cấm quân vừa bắt được một tên mật thám nước Ô Tôn, từ trên người hắn tra ra một bức mật thư. Nghe nói, kẻ thủ mưu thông địch trong phủ của khanh, chính là vị đích tiểu thư mới được đón về kia?"
"Cái gì?!"
Hầu gia Lục Sùng nghe xong thì hoảng hốt, lập tức xụi lơ ngã quỵ xuống đất.
Toàn bộ đại điện bỗng chốc im bặt, bầu không khí căng thẳng đến mức một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Lục Ngọc Nhi lúc này vội vàng bước ra, quỳ sụp xuống, vừa khóc vừa thêm dầu vào lửa:
"Thái tử điện hạ minh giám! Tỷ tỷ Diệu Diệu mới từ nông thôn trở về, có lẽ vì không hiểu chuyện nên bị kẻ gian lợi dụng. Ta... ta từng thấy tỷ tỷ giấu một chiếc hộp gỗ bí mật dưới gầm giường gạch, bên trong chắc chắn có vật chứng!"
Ta ngồi trên cao, khoanh tay trước ngực, cái mỏ độc địa lại bắt đầu phát huy tác dụng.
Ta cười lạnh một tiếng, giọng nói trầm thấp vang dội khắp đại điện:
"Thái tử điện hạ hành sự thật là nhanh gọn. Cấm quân của bổn quan còn chưa tra ra mật thám, người của Đông cung đã đi trước một bước rồi?
Còn Lục nhị cô nương nữa, nàng không đi làm đại phu bắt mạch, sao lại am hiểu tường tận cái gầm giường của tỷ tỷ mình thế hả?
Đầu óc toàn chứa mưu mô hại người, hèn chi mười sáu năm qua cũng chẳng thông minh lên được chút nào."
"Thẩm Vô Tật! Ngươi dám ăn nói hồ đồ trước mặt Thái tử sao?" Tể tướng đứng bên cạnh lập tức biến sắc, gằn giọng quát.
Thái tử phất tay, nụ cười trên mặt đầy vẻ đắc ý: "Thẩm Thống lĩnh hà tất phải nóng nảy? Nếu Thẩm Thống lĩnh không tin, cô gia đã sai người đem chiếc hộp gỗ trong phòng Lục Diệu Diệu tới đây rồi. Thật giả thế nào, mở ra là biết!"
Ngay lập tức, một gã hộ vệ Đông cung bưng một chiếc hộp gỗ bám đầy bụi đất bước vào đại điện.
Ta liếc mắt nhìn Lục Diệu Diệu. Cô nương kia lúc này mới chịu đứng dậy, bộ dạng vô cùng sợ hãi, hai tay túm chặt lấy vạt áo, bờ vai khẽ run lên, khép nép bước ra giữa điện.