Thống Lĩnh Mỏ Hỗn Nghiện Vợ - 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
3.
Sáng hôm sau, đại đường phủ Thừa An Hầu.
 
Ta dẫn theo một đội Cấm quân danh chính ngôn thuận bước vào hầu phủ với lý do "kiểm tra phòng hỏa hoạn và an ninh kinh thành trước kỳ đại tế". 
 
Hầu gia Lục Sùng vội vàng ra nghênh đón, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. 
 
Ai mà chẳng biết Cấm quân đi đến đâu thì nơi đó có biến, lão già này không sợ mới là lạ.
 
Ta ngồi ở vị trí chủ tọa, thong thả nhấp một ngụm trà, mắt khẽ liếc về phía bình phong phía sau.
 
Vừa mới ngồi xuống chưa đầy một khắc, cái đống chữ vàng lấp lánh c hết tiệt kia lại bắt đầu ùn ùn kéo đến, bay lượn tung tăng trên xà nhà phủ Hầu.
 
[Tới rồi tới rồi! Buổi sáng drama ngập tràn! Đội mũ bảo hiểm vào hóng các bác ơi!]
 
[Lục trà xanh chuẩn bị ra chiêu rồi kìa. Con nhỏ giả thiên kim này thâm độc ghê, định dùng cái bình ngọc để gài bẫy Diệu Diệu.]
 
[Kìa, anh Thẩm hôm nay mặc triều phục đỏ nhìn mlem thế, đúng là muốn đến lòe mắt vợ mà!]
 
Ta suýt chút nữa phun ngụm trà vào mặt Hầu gia. 
 
Cái gì mà mlem? Cái gì mà lòe mắt vợ? Ta mặc triều phục Cấm quân chỉnh tề là vì thể diện quốc gia!
 
Đúng lúc này, từ phía sau bình phong vang lên một tiếng "choảng" chói tai. Tiếng gốm sứ vỡ vụn kèm theo tiếng khóc thét thảm thiết của nữ nhi.
 
"Mẫu thân! Không phải con... con không cố ý làm vỡ bình Thần Vũ của phụ thân đâu! Là... là tỷ tỷ..."
 
Ta đặt chén trà xuống, nhướng mày. Kịch hay đến rồi.
 
Hầu gia Lục Sùng mặt mày tái mét, vội vã dẫn ta đi về phía hậu đường. 
 
Tại đây, giữa sàn nhà là những mảnh vỡ của một chiếc bình ngọc phỉ thúy vô cùng quý hiếm. 
 
Hầu phu nhân đang ôm lấy Lục Ngọc Nhi – vị giả thiên kim đã chiếm vị trí mười sáu năm qua. 
 
Lục Ngọc Nhi khóc đến mức hoa lê đái vũ, hai mắt sưng đỏ, gục đầu vào vai mẫu thân, ngón tay run rẩy chỉ về phía Lục Diệu Diệu đang đứng trơ trọi một bên.
 
"Mẫu thân, Ngọc Nhi biết tỷ tỷ mới về từ nông thôn, chưa từng thấy qua bảo vật nên mới tò mò muốn chạm vào. 
 
Ngọc Nhi sợ tỷ tỷ làm vỡ nên định đến đỡ, không ngờ tỷ tỷ lại... lại đẩy con, khiến chiếc bình rơi xuống..." 
 
Lục Ngọc Nhi vừa nói vừa khóc nấc lên, bộ dạng yếu đuối đáng thương vô cùng.
 
Hầu phu nhân lập tức trừng mắt nhìn Lục Diệu Diệu, giọng đầy oán trách: 
 
"Diệu Diệu! Ngươi xem ngươi vừa về đã gây ra chuyện gì thế này? Đây là ngự tứ bảo vật của Thánh thượng ban cho phụ thân ngươi đó! Ngươi có biết tôn ti trật tự là gì không?"
 
Ta đứng dựa vào cột cung đình, khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh lùng quét qua một lượt.
 
Lúc này, trên đầu Lục Diệu Diệu, đạn mạc lại chạy qua:
 
[Thần linh ơi, quả diễn xuất của Lục trà xanh xứng đáng nhận giải ảnh hậu nha. Tự mình đập bình rồi đổ vôi cho người khác.]
 
[Diệu Diệu ơi chiến lên cô gái! Đừng để mụ mẹ ghẻ với con giả kia bắt nạt!]
 
[Hóng anh Thẩm dùng cái mỏ độc độc của ảnh vô combat cứu vợ nào!]
 
Ta hừ lạnh một tiếng trong lòng. Ta cứu nàng ta? 
 
Ta là Thống lĩnh Cấm quân, chứ không phải thanh tra giải quyết chuyện vặt vãnh ở trạch đấu. 
 
Nàng ta nếu thật sự ngu ngốc đến mức để một con nhóc trà xanh dắt mũi, thì bổn quan cũng chẳng buồn để mắt tới.
 
Ta dời mắt nhìn sang Lục Diệu Diệu, muốn xem nàng sẽ khóc lóc thanh minh thế nào.
 
Thế nhưng, Lục Diệu Diệu lại chẳng có vẻ gì là muốn khóc. 
 
Nàng đứng đó, mặt tỉnh bơ, mắt nhìn chằm chằm vào mấy mảnh vỡ dưới đất với vẻ tiếc rẻ. 
 
Nghe thấy lời buộc tội, nàng không thèm quỳ xuống, cũng không thèm biện minh một câu "con không có".
 
Nàng chỉ thở dài một tiếng, rồi quay sang nhìn ta, đôi mắt mèo chớp chớp, bỗng nhiên rụt rè nói:
 
"Thẩm Thống lĩnh, ngài là người thông minh nhất kinh thành, lại am hiểu phá án. Ngài nhìn xem, cái bình này vỡ thành trăm mảnh thế kia, có phải là do lực đẩy của một người thô kệch từ nông thôn như ta không? Hay là do có người cố ý dùng lực đập xuống góc bàn?"
 
Ta suýt nữa thì bật cười vì sự lém lỉnh của nàng. Nàng ta lại muốn kéo ta xuống nước?
 
Ta không thèm nể mặt, bước tới một bước, dùng cái giọng điệu châm biếm độc địa nhất của mình mà phun lời: 
 
"Bổn quan đến đây là để kiểm tra phòng hỏa, chứ không phải đến để xem các người diễn trò hề. 
 
Phủ Thừa An Hầu nuôi toàn một lũ đầu óc có vấn đề hay sao? Một kẻ thì diễn kịch vụng về, một kẻ thì mặt dày đi nhờ vả người ngoài. 
 
Đầu óc nếu không dùng để phân biệt thật giả, thì tốt nhất nên đem quyên góp cho người cần."
 
Lời này của ta, mắng cả Lục Ngọc Nhi lẫn Hầu phu nhân, và đương nhiên là mắng cả Lục Diệu Diệu. Hầu gia và Phu nhân mặt mũi thoắt xanh thoắt trắng, không dám ho he một lời.
 
Lục Ngọc Nhi nghe xong thì nghẹn họng, tiếng khóc lập tức kẹt trong cổ họng, nhìn ta đầy hoảng sợ.
 
Ta liếc nhìn Lục Diệu Diệu, chờ xem nàng ta có vì lời mắng mỏ của ta mà tủi thân hay không.
 
Ai dè, Lục Diệu Diệu vừa nghe xong liền vỗ tay cái bộp, vẻ mặt vô cùng tâm đắc, gật đầu lia lịa: "Thẩm Thống lĩnh nói đúng quá đi mất! Phu nhân, phụ thân, hai người nghe thấy chưa? Thống lĩnh bảo đầu óc không dùng thì nên quyên góp đấy! Con tự thấy mình ngốc nghếch, vừa quê mùa lại vừa vô tri, ở trong cái sảnh đường lộng lẫy này chỉ làm bẩn mắt mọi người thôi."
 
Nói rồi, nàng quay sang nhìn ta, cười híp cả mắt, mặt dày tiến lên một bước: "Thẩm Thống lĩnh đại nhân, ta ngốc thế này, hay là ngài phạt ta ra ngoài sân đứng cạnh ngài để ta học hỏi sự thông minh của ngài đi? Ta hứa sẽ đứng im như khúc gỗ, không làm phiền đại nhân đâu ạ!"
 
Ta: "..."
 
Cả sảnh đường: "..."
 
Đống chữ vàng trên đầu ta:
 
[Hahahaha! Ch ết cười mất, Diệu Diệu đúng là khắc tinh của anh Thẩm mà!]
 
[Anh Thẩm kiểu: Ta mỏ độc để dọa ngươi, chứ không phải để ngươi tìm cớ bám đuôi ta!]
 
[Mặt Thống lĩnh đại nhân đen như đít nồi rồi kìa, cơ mà tay anh ấy lại đang siết chặt đốc kiếm để kềm chế không cho mình bật cười kìa, tấu hài quá!]
 
Ta nghiến răng trừng mắt nhìn nàng. 
 
Nữ nhân này... rốt cuộc da mặt nàng ta làm bằng cái gì thế? 
 
Ta đang mắng nàng, nàng lại coi đó là lời khen, còn đòi ra sân đứng cạnh ta?
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo