4.
"Lục Diệu Diệu!" Ta gằn giọng, thanh âm trầm xuống chứa đầy sự đe dọa, "Nàng tưởng bổn quan không dám phạt nàng thật sao?"
"Ta biết đại nhân là người thưởng phạt phân minh mà."
Nàng chớp mắt, bộ dạng vô tội đến mức khiến lồng ngực ta nghẹn một búng máu.
Ta hít một hơi thật sâu, quay ngoắt người bỏ đi ra ngoài sân, để lại một câu lạnh ngắt:
"Cấm quân nghe lệnh, kiểm tra toàn bộ hậu viện. Ai dám bén mảng đến gần bổn quan trong vòng năm thước, thẳng tay vứt ra ngoài."
Ta đi thẳng ra giữa sân, đứng dưới bóng mát của cây cổ thụ.
Gió thu thổi qua, nhưng không làm giảm bớt được sự bực bội và... cái cảm giác buồn cười lồng ngực.
Từ khóe mắt, ta thấy Lục Diệu Diệu thật sự lững thững đi ra sân.
Nàng vô cùng biết điều, đứng đúng khoảng cách năm thước lẻ một tấc, tựa lưng vào tường, tay bốc một nắm hạt dưa từ đâu ra cắn "tách tách", ánh mắt trong veo cứ thế dán chặt lên lưng ta.
Ta đứng im, lưng thẳng như tháp tùng, nhưng tai lại vô thức dựng lên nghe tiếng cắn hạt dưa của nàng.
Trong lòng ta bỗng dâng lên một suy nghĩ vô cùng hoang đường:
Cái con nhóc vô tri này, đứng cách xa như vậy làm gì?
Có giỏi thì bước tới một bước nữa xem bổn quan có ném nàng ra ngoài thật không.
Khoảng cách năm thước lẻ một tấc.
Ta đứng dưới gốc cây cổ thụ, mắt nhìn thẳng, lưng căng ra như dây cung, nhưng mọi sự chú ý của ta đều dồn hết vào cái âm thanh "tách... tách..." phát ra từ phía sau lưng.
Lục Diệu Diệu cắn hạt dưa rất có tiết tấu.
Cứ ba tiếng "tách" cắn vỏ sẽ kèm theo một tiếng "bộp" thật khẽ khi nàng thổi cái vỏ hạt dưa bay đi.
Nàng đứng đó, một tay bốc hạt dưa, một tay chống nạnh, vừa cắn vừa nhìn chằm chằm vào bóng lưng của ta, thỉnh thoảng lại chép miệng một cái đầy ẩn ý.
Ta nghiến răng, lồng ngực bỗng thấy ngứa ngáy khôn cùng.
Nữ nhân này rốt cuộc có biết thế nào là giữ lễ nghĩa không? Bổn quan là Thống lĩnh Cấm quân, không phải gã hát tuồng trên sân khấu để nàng vừa cắn hạt dưa vừa xem giải trí!
Đúng lúc ta định quay lại mắng nàng một trận cho bõ tức, thì đống chữ vàng ch ết tiệt kia lại bắt đầu trồi lên ngay trên đỉnh đầu nàng:
[Hahaha, nhìn Diệu Diệu cắn hạt dưa xem tổng tài Cấm quân kìa, nhàn nhã gớm chưa.]
[Kìa kìa, nguy hiểm đến kìa! Gã công tử bột Lục trà xanh gài bẫy đang đi vào viện kìa các bác ơi! Thằng cha này tên Vương Tiễn, đệ tử của Tể tướng, nổi tiếng phong lưu bái thiến.]
[Tránh ra Diệu Diệu ơi, thằng này định giở trò sàm sỡ để hủy hoại danh tiết của bồ đó!]
Vương Tiễn? Đệ tử của Tể tướng?
Đôi mắt ta lập tức híp lại, trong lòng dâng lên một tia cảnh giác.
Lão già Tể tướng kia vốn bất hòa với ta trên triều, dạo gần đây phe cánh của lão lại có qua lại mật thiết với sứ thần ngoại tộc.
Việc gã công tử bột nhà họ Vương xuất hiện ở hậu viện phủ Thừa An Hầu vào lúc này, tuyệt đối không phải là ngẫu nhiên.
Ta khẽ nghiêng đầu, quả nhiên nhìn thấy một gã nam tử mặc y phục lụa là, tay cầm quạt giấy, mặt mũi nhợt nhạt vì tửu sắc đang nghênh ngang bước vào viện.
Gã vừa nhìn thấy Lục Diệu Diệu đang đứng cắn hạt dưa cạnh tường, đôi mắt híp lại lập tức lộ ra một tia dâ m tà, bước chân cũng nhanh hơn.
"Ồ, đây chẳng phải là vị Diệu Diệu cô nương mới trở về phủ sao? Đúng là danh bất hư truyền, dung mạo thanh thuần đáng yêu thế này, thảo nào Lục Ngọc Nhi muội muội cứ nhắc về nàng suốt."
Vương Tiễn vừa nói vừa khép quạt lại, tự cho là mình phong lưu phóng khoáng mà tiến sát lại gần nàng.
Lục Diệu Diệu ngừng cắn hạt dưa.
Nàng nhìn gã từ đầu đến chân bằng ánh mắt như nhìn một con sinh vật lạ, rồi lặng lẽ lùi lại nửa bước, mặt tỉnh bơ:
"Ngài là ai? Phủ Thừa An Hầu hôm nay kiểm tra phòng hỏa, người ngoài không được vào hậu viện, ngài không biết chữ hay là tai có vấn đề?"
Ta suýt nữa thì bật cười thành tiếng. Cái mỏ của con nhóc vô tri này lúc cần xéo xắt thì cũng ra ngô ra khoai đấy chứ.
Thế nhưng Vương Tiễn da mặt cũng dày chẳng kém.
Gã bị mắng nhưng không giận, ngược lại còn cười hì hì, giơ bàn tay đầy nhẫn ngọc ra định nắm lấy cổ tay nhỏ nhắn của Lục Diệu Diệu:
"Diệu Diệu muội muội hà tất phải tuyệt tình như thế? Ta là Vương Tiễn, sau này chúng ta đều là người một nhà cả..."
Nhìn thấy bàn tay dơ bẩn của gã sắp sửa chạm vào làn da trắng trẻo của Lục Diệu Diệu, trong lồng ngực ta bỗng nhiên dâng lên một búng máu nóng.
Một cơn giận dữ vô cớ, điên cuồng dữ dội từ đâu ập đến, thiêu đốt toàn bộ lý trí của ta.
M ẹ kiếp! Tay của nàng, đến bổn quan còn chưa được chạm vào, cái loại rác rưởi như ngươi mà cũng dám?
[Á á á! Thằng chó kia buông tay ra! Anh Thẩm ơi combat đi anh ơi, giấm đổ chua loét cả cái kinh thành rồi kìa!]
[Nhìn mặt Thống lĩnh đại nhân kìa, sát khí ngút trời luôn, sắp có á n mạ ng rồi!]
Chẳng đợi đạn mạc chạy hết câu, chân ta đã tự động di chuyển.
Bản quan vận khinh công đến mức nhanh nhất đời mình, tạo thành một vệt tàn ảnh gấm đen trong không khí.
"Vút! Choảng!"
Thanh kiếm lệnh Cấm quân chưa rút khỏi vỏ, nhưng lực đạo ngàn cân của nó đã đập thẳng vào mu bàn tay của Vương Tiễn trước khi gã kịp chạm vào dải áo của Diệu Diệu.
Gã kêu lên một tiếng thảm thiết, lảo đảo lùi lại mấy bước, chiếc quạt giấy trên tay gãy làm đôi rơi xuống đất.
Ta đáp xuống ngay trước mặt Lục Diệu Diệu, thân hình cao lớn hoàn toàn che chắn cho nàng ở phía sau.
Ta khoanh tay, lưỡi kiếm giấu trong vỏ khẽ run lên bần bật vì sát khí, ánh mắt ta nhìn Vương Tiễn như nhìn một cái xá c ch ết:
"Tay không dùng đến thì để bổn quan c hặt giúp. Cấm quân nghe lệnh, vứt gã nam tử không rõ lai lịch này ra khỏi hầu phủ, kẻ nào dám chống cự, c hém trước tâu sau!"