5.
"Thẩm Vô Tật! Ngươi... ngươi dám!" Vương Tiễn ôm bàn tay sưng vù, mặt mày tái mét vì vừa đau vừa sợ, gằn giọng quát, "Ta là người của Tể tướng phủ..."
"Bổn quan mặc kệ ngươi là chó của phủ nào." Ta cười lạnh, giọng nói ngậm băng, "Ở kinh thành này, Cấm quân muốn bắt ai, ngay cả Tể tướng cũng phải quỳ xuống mà nhìn. Cút!"
Mấy gã Cấm quân hộ vệ lập tức xông lên, không nể nang gì mà tóm lấy cổ áo Vương Tiễn lôi xềnh xệch ra ngoài như lôi một con lợn ch ết.
Sau khi giải quyết xong rác rưởi, ta vẫn cảm thấy cục tức trong ngực chưa tan hết. Ta quay ngoắt người lại, trừng mắt nhìn Lục Diệu Diệu, dùng cái mỏ độc địa thường ngày để che giấu sự hoảng loạn và cơn ghen tuông đang cuộn trào trong lòng:
"Nàng bị mù rồi hay sao? Thấy người lạ tiến lại gần mà vẫn đứng im như khúc gỗ cho hắn chạm vào? Đầu óc nàng bình thường lém lỉnh lắm mà, sao lúc nãy lại biến thành đồ ngốc thế hả? Nếu bổn quan không ra tay, danh tiết của nàng hôm nay coi như vứt cho chó ăn rồi!"
Ta mắng rất hung hãn, ngực phập phồng thở dốc, mắt găm chặt vào nàng, chờ đợi một sự hối lỗi hay ít nhất là một chút sợ hãi.
Thế nhưng, Lục Diệu Diệu lại làm một hành động khiến ta hoàn toàn c hết lặng.
Nàng không hề tỏ ra sợ hãi trước sát khí của ta, ngược lại còn tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách năm thước c hết tiệt kia xuống bằng không.
Nàng vươn đôi bàn tay nhỏ nhắn ra, bỗng nhiên túm chặt lấy một góc tay áo triều phục của ta, khẽ giật giật.
Nàng ngước đôi mắt mèo trong veo, long lanh nước nhìn ta, đôi môi nhỏ hơi mím lại, giọng nói mềm mại, có chút nũng nịu và tràn ngập sự ỷ lại:
"Tại vì... ta biết Thẩm Thống lĩnh đại nhân đang đứng ngay đằng kia mà. Đại nhân lợi hại như vậy, nhất định sẽ bảo vệ ta, không để kẻ xấu bắt nạt ta đâu, đúng không ạ?"
Nói rồi, nàng còn nở một nụ cười ngọt ngào, lộ ra hai chiếc răng khểnh nhỏ xíu đáng yêu vô cùng.
Oành!
Trong đầu ta như có một tiếng sét nổ vang giữa trời quang.
Góc áo bị nàng túm chặt, cảm giác âm ấm từ những ngón tay nàng truyền qua lớp vải gấm, chạy thẳng vào tim ta, làm toàn thân ta tê dại.
Nữ nhân này... nàng ta vừa nói cái gì? Nàng ta tin tưởng ta? Nàng ta chờ ta đến cứu?
[Hahaha, cứu tôi với, Thẩm Thống lĩnh hóa đá toàn tập rồi!]
[Tuyệt chiêu "mỹ nhân làm nũng" này sát thương một vạn điểm nha, nhìn tai anh Thẩm kìa, đỏ lây sang tận cổ rồi kìa đại vương ơi!]
[Hở ra là túm áo, hở ra là làm nũng, Diệu Diệu bẫy sói đỉnh quá!]
Ta vội vàng giật phắt tay áo ra khỏi tay nàng, quay mặt đi chỗ khác để giấu đi gương mặt đang nóng bừng lên như lửa đốt.
Ta hắng giọng một tiếng thật to, cố giữ giọng mình thật lạnh lùng nhưng cái tông giọng run rẩy đã bán đứng ta:
"Hừ, mặt dày! Ai... ai thèm bảo vệ nàng chứ? Bổn quan là vì an ninh kinh thành! Nàng... nàng cút xa bổn quan ra một chút, phiền phức c hết đi được!"
Nói xong, ta bước đi như chạy trốn, suýt chút nữa là vấp phải hòn non bộ giữa sân.
Ta vừa đi vừa đưa tay lên sờ cái tai đang nóng rực của mình, trong lòng vừa tức vừa rối bời.
M ẹ kiếp, Lục Diệu Diệu, nàng rốt cuộc là cái thứ bùa mê thuốc lú gì thế này? Tại sao chỉ một cái túm áo của nàng... lại có thể khiến một Diêm vương mặt sắt như ta biến thành một tên ngốc thế này chứ?
Sau buổi sáng náo loạn ở đại đường, ta vốn dĩ đã dẫn Cấm quân ra ngoài thành tuần tra.
Thế nhưng không hiểu sao, hình ảnh vạt áo triều phục bị những ngón tay mềm mại của Lục Diệu Diệu túm chặt, cùng cái giọng nói mềm nhũn nũng nịu của nàng cứ lởn vởn trong đầu ta như một loại bùa ngải.
Vài ngày sau, đôi chân ta lại một lần nữa phản bội lý trí, dẫn ta quay trở lại phủ Thừa An Hầu với cái cớ "rà soát lại sơ hở của hộ vệ".
Ta vừa bước chân vào sân viện nhỏ hoang tàn của Lục Diệu Diệu, từ đằng xa đã thấy bóng dáng nhỏ nhắn của nàng đang loay hoay bê một chậu nước rửa mặt lớn.
Vừa ngước lên nhìn thấy ta, đôi mắt mèo của nàng lập tức sáng rực như có sao sa.
Nàng chẳng thèm màng đến thân phận, cũng chẳng thèm để ý xung quanh có biết bao tai mắt của Giả thiên kim và đám người hầu đang dòm ngó, cứ thế đặt phăng chậu nước xuống, hớn hở xách váy chạy phăm phăm về phía ta theo thói quen.
"Thẩm Thống lĩnh! Ngài lại đến..."
"Đứng lại đó cho bổn quan!"
Ta đột ngột quát lớn, giọng nói lạnh lùng, nghiêm khắc như sấm sét giữa trời quang, thành công khiến bước chân của Lục Diệu Diệu khựng lại ngay tại chỗ, cách ta chừng vài bước.
Khóe mắt ta liếc thấy thấp thoáng sau rặng trúc có chéo áo lụa hồng của Lục Ngọc Nhi đang lén lút nhìn trộm.
Ta nghiến răng, ép bản thân phải đeo lên chiếc mặt nạ Diêm vương tàn nhẫn nhất, nhìn Lục Diệu Diệu bằng ánh mắt khinh bỉ, buông ra những lời xỉa xói độc địa nhất mà cả đời này ta từng nói:
"Lục cô nương, nàng không biết hai chữ 'liêm sỉ' viết thế nào sao? Thấy nam tử ngoại tộc vào viện liền ba chân bốn cẳng chạy thúc mạng tới, rốt cuộc là loại giáo dưỡng gì thế hả?
Đúng là cái thứ thô kệch nuôi lớn ở vùng quê nghèo, một chút quy củ, lễ nghĩa của tiểu thư nhà quan cũng không có! Loại nữ nhân phiền phức, vô phép tắc như nàng, bổn quan nhìn một cái cũng thấy bẩn mắt."
Ta đứng giữa sảnh đường phủ Thừa An Hầu, hai tay chắp sau lưng, triều phục gấm đen phẳng phiu không một nếp gấp, gương mặt lạnh lùng như pho tượng đá ngàn năm.
Giọng nói của ta vang lên, mang theo luồng kình khí thấu xương, khiến cho mấy cây nến trong phòng cũng phải lung lay.
Mỗi một chữ thốt ra, lòng ta lại thắt lại một cái.
Ta nhìn thấy nụ cười trên môi nàng đông cứng, đôi mắt trong vắt khẽ chớp, bờ vai nhỏ nhắn khẽ run lên.
Xung quanh, Hầu gia, Hầu phu nhân và cả Lục Ngọc Nhi đều đang dùng ánh mắt hả hê nhìn về phía Lục Diệu Diệu.
Ai mà chẳng biết, sau vụ gã công tử bột Vương Tiễn bị Cấm quân tống cổ, Tể tướng đã làm mình làm mẩy trên triều.
Để không rút dây động rừng, cũng là để che mắt tai mắt của đám gián điệp ngoại tộc đang ẩn nấp trong phủ, ta buộc phải diễn một màn kịch "đoạn tuyệt quan hệ" này.
Ta phải biến Lục Diệu Diệu thành một con cờ bị ta chán ghét, có như vậy, bọn chúng mới không chĩa mũi nhọn nguy hiểm về phía nàng.