6.
Lục Diệu Diệu đứng cách ta mười bước chân.
Nàng khẽ cụp mi mắt, đôi vai nhỏ run run, hai bàn tay siết chặt lấy vạt áo sờn màu, thoạt nhìn như một thiếu nữ vừa bị tổn thương lòng tự trọng đến mức sắp khóc nức nở.
Nhìn bộ dạng đó của nàng, lồng ngực ta bỗng nhói lên một cái, đau đến mức suýt chút nữa là ta đã bước tới ôm lấy nàng.
Nhưng ta không thể. Tay ta siết chặt lại giấu trong ống tay áo rộng, mặt vẫn đơ ra.
Nhưng ngay trên đầu Lục Diệu Diệu, cái đống chữ vàng c hết tiệt lại điên cuồng nhảy múa:
[Cứu tôi! Anh Thẩm diễn đạt quá, mắng vợ thế này tối nay chuẩn bị quỳ ván giặt đồ nha anh ơi!]
[Hahaha, diễn sâu quá anh Thẩm ơi! Ngoài miệng thì mắng người ta bẩn mắt, mà ánh mắt anh cứ dính chặt vào eo Diệu Diệu là sao?]
[Nhìn kìa, Diệu Diệu đang cố rặn ra vài giọt nước mắt để phối hợp diễn kịch với ảnh kìa, hai anh chị này xứng đáng nhận cặp đôi vàng trong làng điện ảnh nha!]
[Cứu tôi, Diệu Diệu bồ ấy đang nhịn cười đến mức run cả vai kìa chứ khóc lóc cái nỗi gì!]
[Hóng đêm nay Thống lĩnh đại nhân tự vả mặt, trèo tường vào phòng dỗ vợ nè! Kịch bản này tôi thuộc lòng rồi!]
[Haha, anh Thẩm mắng hăng hái thế thôi chứ trong lòng đang gào thét: 'Vợ ơi anh xin lỗi, anh buộc phải mắng để bảo vệ em thôi!' kìa. Thâm tình gớm chưa.]
Ta: "..."
Ta suýt nữa thì cắn phải lưỡi vì cái đống chữ vàng này.
Ta thâm tình cái khỉ gì chứ? Ta là đang giáo huấn nàng! Đúng vậy, là giáo huấn!
Ai thèm nhìn eo nàng ta chứ? Ta là đang kiểm tra xem nàng ta có giấu vũ khí gì không thôi!
Còn việc trèo tường... Bổn quan là người chính trực, hành sự quang minh chính đại, sao có thể làm cái trò hái hoa tặc hèn hạ đó?
Ta hừ lạnh một tiếng, quay người bá đạo phất tay áo bỏ đi, không thèm nhìn nàng thêm một cái nào.
...
Giờ Tý, đêm khuya tĩnh mịch.
Phủ Thừa An Hầu chìm vào giấc ngủ. Một bóng đen mặc dạ hành phục lướt nhẹ như một cơn gió qua các mái nhà, chuẩn xác đáp xuống trước cửa sổ căn phòng củi của Lục Diệu Diệu.
Bóng đen đó, không ai khác, chính là Thẩm Vô Tật ta.
Ta đứng trước cửa sổ, tự vả mặt một cái thật đau trong lòng.
M ẹ kiếp, ta cũng chẳng hiểu sao chân ta lại tự động đi đến đây.
Nghĩ đến việc ban ngày mình mắng nàng nặng lời như thế, trong lòng ta cứ bứt rứt, cồn cào như có trăm con kiến cắn, nằm trên giường lật qua lật lại thế nào cũng không ngủ nổi.
Ta tự nhủ: Ta chỉ đến xem nàng ta có khóc lóc sướt mướt rồi làm ra chuyện dại dột gì không thôi.
Đúng vậy, bổn quan là đang bảo vệ bách tính!
Ta khẽ dùng nội lực đẩy nhẹ cánh cửa sổ gỗ ra. Cửa không chốt.
Trong phòng, một ngọn đèn dầu mờ ảo đang thắp sáng.
Lục Diệu Diệu không hề ngủ, nàng đang ngồi trên giường, y phục mỏng manh chỉ mặc độc một chiếc áo trung y màu trắng, mái tóc đen dài xõa tung trên vai.
Nàng đang cầm mấy thỏi bạc ban ngày, dưới ánh đèn mờ, gương mặt nghiêng của nàng trông nhỏ nhắn, nhu hòa và có một loại sức hút chí mạng.
Nghe tiếng động, nàng ngước mắt lên.
Thấy là ta, nàng không hề hét lên, cũng không ngạc nhiên, chỉ khẽ hừ một tiếng rồi quay mặt đi chỗ khác, ra vẻ giận dỗi.
Ta nhảy phắt vào phòng, nhẹ nhàng khép cửa sổ lại.
Nhìn thấy nàng mặc y phục mỏng manh như vậy, trong mắt ta bỗng tối sầm lại, một ngọn lửa không tên bùng cháy trong lòng.
Ta bước nhanh tới, cởi phăng chiếc áo choàng dạ hành của mình ra, thô bạo nhưng vô cùng cẩn thận bọc kín mít thân hình nhỏ nhắn của nàng lại.
Ta ngồi xuống cạnh giường, cố tình gằn giọng, mở miệng là phun độc: "Lục Diệu Diệu, nàng không có dây thần kinh xấu hổ à? Đêm hôm mặc mỏng manh thế này ngồi thắp đèn, là muốn câu dẫn ai? Hay là nàng biết bổn quan sẽ đến?"
Nàng quay đầu lại, đôi mắt mèo long lanh dưới ánh đèn, ấm ức lườm ta một cái: "Thẩm Thống lĩnh không phải bảo ta làm bẩn mắt ngài sao? Ngài còn mò đến đây làm gì? Đi mà nhìn giả thiên kim của ngài ấy!"
Nhìn cái miệng nhỏ của nàng chu lên trách móc, mọi hàng phòng ngự lý trí của ta hoàn toàn sụp đổ. Cái cảm giác muốn chiếm hữu, muốn chạm vào nàng tích tụ suốt cả ngày nay lập tức bùng nổ.
Ta không nhịn nổi nữa. Ta vươn đôi tay to lớn ra, một đường bá đạo vòng qua eo nàng, trực tiếp kéo mạnh nàng vào lòng mình.
Thân hình nàng mềm mại, nhỏ nhắn nằm trọn trong vòm ngực rộng lớn của ta. Ta vùi đầu vào hõm cổ nàng, tham lam hít hà mùi hương hoa bưởi thanh khiết trên làn da nàng, hai cánh tay siết chặt như muốn khảm nàng vào da thịt mình.
"Nàng dám lườm ta?" Ta khàn giọng, hơi thở nóng hổi phả vào tai nàng, "Có biết ban ngày nhìn thấy nàng đứng đó, ta phải nhẫn nhịn đến mức nào không? Nàng còn dám nói lời chọc tức ta, có tin ta khóa cái miệng này của nàng lại không hả?"
Lục Diệu Diệu bị ta ôm chặt, nàng khẽ "ưm" một tiếng nhỏ, nhưng không hề đẩy ta ra. Ngược lại, bàn tay nhỏ nhắn của nàng rụt rè vươn ra, khẽ bám vào bờ vai vững chãi của ta.
Sự đụng chạm chủ động này của nàng giống như một liều thuốc kích thích, làm máu trong người ta sôi sục.
Ta thèm khát da kề da với nàng đến phát điên.
Tay ta không tự chủ được mà vuốt ve tấm lưng thon thả của nàng qua lớp áo mỏng, một tay khác thì siết lấy vòng eo mềm mại không xương kia, cảm giác thỏa mãn dâng lên lấp đầy lồng ngực.
Lúc này, trên đỉnh đầu hai người, đạn mạc lại nổ tung:
[Á á á á! Ôm rồi ôm rồi! Quả ôm eo xốc vác này mlem quá đi mất!]
[Anh Thẩm nghiện vợ nặng rồi, ban ngày mỏ hỗn bao nhiêu ban đêm dính người bấy nhiêu, hít hà cổ người ta như đúng rồi kìa!]
[Diệu Diệu đỉnh quá, đứng im cho ảnh ôm luôn, bẫy được con sói điên này rồi!]
Ta nhìn dòng chữ vàng, hô hấp có chút dồn dập.
Ta nhìn cô nương trong lòng, nàng đang chớp mắt nhìn ta, khóe môi khẽ cong lên một độ cong cực nhỏ mà ta không kịp nhận ra.
"Thẩm Thống lĩnh..." Nàng khẽ gọi, giọng nói mềm nhũn như bông, "Ngài ôm chặt quá, ta khó thở."