7.
Ta không buông, ngược lại càng ôm chặt hơn, nụ hôn khẽ đặt lên vành tai đang đỏ lên của nàng, gằn giọng nói đầy bá đạo:
"Khó thở cũng phải chịu. Ai bảo nàng tự ý đi vào lòng bổn quan. Từ nay về sau, không có lệnh của ta, nàng không được phép rời xa ta nửa bước, rõ chưa?"
Nàng không nói gì, chỉ vùi đầu vào ngực ta, hai tay siết chặt áo ta hơn một chút.
Trong bóng tối, ta ôm lấy báu vật của đời mình, trái tim lạnh giá mười mấy năm qua, giờ đây hoàn toàn bị một cô nương vô tri làm cho tan chảy.
Kể từ cái đêm trèo tường định mệnh ấy, cuộc sống của Thẩm Vô Tật ta chính thức chia làm hai nửa hoàn toàn đối lập.
Ban ngày, ta là một Thống lĩnh Cấm quân chính trực, lạnh lùng, mỗi lần đi ngang qua viện tử của Lục Diệu Diệu đều bày ra bộ mặt như thể vừa nhìn thấy một đống rác rưởi phiền phức.
Ta mắng nàng quê mùa, ta chê nàng thô kệch, ta ra lệnh cho quân lính canh giữ nghiêm ngặt không cho nàng bước ra ngoài nửa bước.
Đám người hầu hạ trong hầu phủ nhìn thấy vậy thì càng thêm khinh rẻ nàng, còn Lục Ngọc Nhi thì đắc ý đến mức đuôi ve vẩy lên tận trời.
Thế nhưng, cứ hễ đồng hồ cát điểm giờ Tý, bóng đêm bao phủ kinh thành, thì vị Thống lĩnh Cấm quân tôn nghiêm của các người lại tự động lột bỏ triều phục, thuần thục như một tên hái hoa tặc lâu năm mà khinh công phóng vút qua rặng trúc, nhẹ nhàng lách qua cửa sổ phòng củi.
"Lục Diệu Diệu, nàng lại đang làm cái trò vô tri gì đấy?"
Ta đáp chân xuống nền đất, miệng theo thói quen vừa mở ra là đã phun ra một câu độc địa.
Lục Diệu Diệu đang ngồi trên giường gạch, trên người vẫn là chiếc áo trung y mỏng manh màu trắng, hai chân trần nhỏ nhắn, trắng muốt như ngó sen khẽ đung đưa ngoài mép giường.
Trên đùi nàng đặt một chiếc hộp gỗ nhỏ, tay đang cầm một cây kéo, loay hoay cắt mấy mảnh vải vụn.
Thấy ta đến, nàng cũng chẳng buồn đứng dậy đón tiếp như mấy lần đầu, chỉ liếc mắt mèo nhìn ta một cái rồi lại cúi đầu xuống làm tiếp, giọng nói có chút uể oải:
"Ta đang làm túi thơm. Thẩm Thống lĩnh đêm nào cũng mò vào phòng nữ nhi nhà người ta, không sợ bẩn mắt đại nhân nữa à?"
Ta nghẹn họng, mặt hơi sượng lên. Ta bước tới, thô bạo giật phăng cây kéo trong tay nàng đặt lên bàn, sau đó ngồi xuống bên cạnh, kéo chăn bông bọc kín đôi bàn chân trần của nàng lại, gằn giọng mắng:
"Đêm thu lạnh như băng, nàng để chân trần như thế là muốn sinh bệnh để ăn vạ bổn quan có phải không? Đầu óc nàng đúng là chứa toàn nước cốt dừa!"
Mắng thì mắng thế, nhưng tay ta lại rất thành thực. Qua lớp chăn bông, hai bàn tay to lớn của ta tự động bóp nhẹ đôi bàn chân nhỏ của nàng, cảm nhận được hơi lạnh từ da thịt nàng truyền qua, chân mày ta cau lại, dồn chút nội lực ấm áp từ lòng bàn tay sang để sưởi ấm cho nàng.
Lúc này, trên đầu nàng, cái đống chữ vàng quen thuộc lại rần rần kéo đến:
[Cứu tôi! Anh Thẩm dính người quá rồi! Miệng thì mắng người ta ngốc mà tay thì cung kính sưởi chân cho vợ, đúng là đồ thê nô ngầm!]
[Nhìn kìa, Diệu Diệu đang hưởng thụ kìa, bồ ấy biết thừa anh Thẩm nghiện chạm vào bồ ấy nên mới cố tình không đi giày á. Cao tay ghê chưa!]
[Hít hà cẩu lương ban đêm để bù lại cục tức ban ngày nào các bác ơi, ngọt xỉu up xỉu down!]
Ta nhìn dòng chữ vàng, hô hấp bỗng chốc trở nên dồn dập. Ta nghiêng đầu nhìn Lục Diệu Diệu, nàng đang híp mắt lại vì ấm áp, gương mặt nhỏ nhắn vùi vào vạt áo, thoạt nhìn ngoan ngoãn như một chú mèo nhỏ lười biếng.
Cơn thèm khát đụng chạm tích tụ suốt mười hai canh giờ ban ngày lại bắt đầu rục rịch trỗi dậy trong lòng ta.
Ta buông chân nàng ra, vươn tay một đường bá đạo siết lấy vòng eo thon thả của nàng, ôm ghì nàng vào lòng.
Một tay khác của ta không tự chủ được mà đưa lên, khẽ vuốt ve gò má mịn màng, rồi lướt xuống chiếc cổ thanh mảnh, làn da của nàng mềm mại và mát rượi, khiến ta vừa chạm vào là nghiện, không cách nào buông ra được.
"Thẩm Thống lĩnh, tóc ta lệch rồi." Nàng khẽ nức nở một tiếng, bàn tay nhỏ nhắn chống vào ngực ta, khẽ đẩy đẩy.
"Lệch thì để ta cài lại." Giọng ta khàn đặc, ngón tay luồn vào mái tóc đen dài mềm mại của nàng, vô thức quấn một lọn tóc vào ngón tay mình, ghé sát tai nàng thì thầm, "Ban ngày nàng giỏi lắm, dám đứng nhìn gã hộ vệ kia đưa thư mà không báo cáo? Nàng xem bổn quan là người ch ết đấy à?"
Lục Diệu Diệu chớp mắt, bộ dạng vô tội: "Ta đâu có biết gã đưa thư đó có vấn đề. Ta chỉ thấy gã lén lút đưa một bức thư có ấn ký hình hoa đào cho Lục Ngọc Nhi thôi mà."
Ấn ký hình hoa đào?
Đôi mắt ta lập tức lạnh thấu xương, lực tay đang ôm eo nàng cũng vô thức siết chặt hơn một chút.
Đó là ám hiệu liên lạc của mật thám nước Ô Tôn.
Xem ra, con nhóc Lục Ngọc Nhi kia quả thực đã bị bọn chúng mua chuộc, hoặc giả, bản thân ả ta chính là một mắt xích quan trọng trong âm mưu bẫy Hầu phủ vào tội mưu phản.
Tình thế trong triều đang ngày càng căng thẳng, lão già Tể tướng kia liên tục ép Hoàng đế phải cử Cấm quân ra biên ải, rõ ràng là muốn điệu hổ ly sơn để hành sự ở kinh thành.
"Đau..." Lục Diệu Diệu khẽ cau mày, tiếng kêu nhỏ nhẹ kéo lý trí của ta trở về.
Nhìn thấy gương mặt nàng vì đau mà hơi nhăn lại, tim ta thắt một cái, sát khí trên người lập tức biến mất sạch sẽ.
Ta vội vàng nới lỏng tay, nhưng vẫn không chịu buông nàng ra, ngược lại còn mặt dày cúi xuống, áp môi mình vào vành tai nhạy cảm của nàng, khẽ cắn nhẹ một cái như để trừng phạt, giọng nói chứa đầy sự chiếm hữu điên cuồng:
"Biết đau thì từ nay về sau phải chú ý cho ta. Bất kỳ kẻ nào đưa cái gì, làm cái gì, nàng đều phải nhìn cho kỹ rồi đêm về báo lại cho ta. Nếu nàng dám giấu giếm bổn quan điều gì, ta sẽ..."
"Sẽ thế nào ạ?"
Nàng ngẩng đầu lên, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn tính bằng milimet. Đôi môi hồng nhuận của nàng khẽ mấp máy, ánh mắt trong vắt nhìn thẳng vào mắt ta, hoàn toàn không có một chút sợ hãi nào trước lời đe dọa của một Thống lĩnh Cấm quân.
Ta nhìn chằm chằm vào bờ môi ấy, cổ họng khô khốc, lồng ngực đập liên hồi như trống trận.
M ẹ kiếp, ta muốn hôn nàng.