8.
Ta muốn điên cuồng độc chiếm cái miệng nhỏ hay nói lời chọc tức này.
[Hôn đi! Hôn đi! Trời ơi anh Thẩm nhát gan thế, kề môi sát sạt thế kia rồi mà còn chịu được à?]
[Diệu Diệu đang bật đèn xanh kìa anh ơi, lao vào combat đi chứ đứng đơ ra làm gì!]
[Cười chế t, Diêm vương mặt sắt ngoài chiến trường dũng mãnh bao nhiêu, trước mặt vợ nhút nhát bấy nhiêu haha.]
Cái đống chữ vàng ch ết tiệt kia lại khích tướng ta!
Ta nghiến răng, một tay giữ chặt gáy nàng, th thô bạo nhưng chất chứa tất cả sự dịu dàng và tình cảm đè nén bấy lâu, cúi đầu ngậm lấy bờ môi mềm mại của nàng.
Nụ hôn của ta mang theo sự bá đạo của một kẻ bề trên, nhưng cũng đầy sự vụng về của một gã trai lần đầu biết yêu, điên cuồng mút mát, càn quét khắp khoang miệng nàng, ép nàng phải cùng ta chìm đắm vào thứ xúc cảm kích thích này.
Lục Diệu Diệu run lên một cái, hai tay nàng từ chống cự chuyển sang bấu chặt lấy bả vai ta, hoàn toàn dung túng cho sự càn quấy của ta.
Khi ta buông nàng ra, cả hai đều thở dốc. Gương mặt Diệu Diệu đỏ bừng như rặng mẫu đơn, đôi mắt ngập nước nhìn ta đầy hờn dỗi.
Ta đưa ngón tay cái hơi thô ráp khẽ lau đi vệt nước vương trên khóe môi nàng, trong lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn và hạnh phúc đến mức muốn nổ tung.
Ta ôm chặt lấy nàng, cằm tựa lên đỉnh đầu nàng, khàn giọng nói:
"Nàng nghe cho rõ đây, Lục Diệu Diệu. Bản quan không quan tâm nàng là tiểu thư thật hay giả, cũng không quan tâm cái phủ Hầu này có toang hay không. Nhưng nàng... đã đóng dấu của Thẩm Vô Tật này rồi, thì cả đời này đừng hòng trốn chạy."
Trong vòng tay ta, Lục Diệu Diệu khẽ rúc sâu vào ngực ta, không tiếng động mà nở một nụ cười đầy bí hiểm.
Nụ hôn đêm đó giống như một mồi lửa, triệt để thiêu rụi cái vẻ chính nhân quân tử giả tạo của ta.
Nhưng kinh thành này không cho phép ta chìm đắm trong dịu dàng được lâu.
Chỉ ba ngày sau khi ta điều tra ra manh mối về bức thư ấn ký hoa đào, tình hình trên triều đột ngột thay đổi.
Lão già Tể tướng cùng phe cánh của Thái tử liên tục dâng tấu, dùng đủ mọi lý do để ép Hoàng đế phải điều động một nửa Cấm quân ra trấn thủ biên ải phía Bắc.
Ta đứng trên điện ngọc, nhìn nụ cười ẩn hiện đầy mưu mô của Thái tử, trong lòng lạnh ngắt.
Bọn chúng muốn điệu hổ ly sơn. Mà mục tiêu của cú bẻ lái này, chính là phủ Thừa An Hầu. Bọn chúng muốn mượn tay Lục Ngọc Nhi để gài bẫy mưu phản, sau đó mượn cớ đó để diệt trừ vây cánh của ta ở kinh thành.
"Thống lĩnh, có biến rồi."
Đêm muộn, ta vừa đáp chân xuống viện tử của Lục Diệu Diệu thì Thập Nhất đã từ trong bóng tối hiện ra, nét mặt nghiêm trọng chưa từng có:
"Mật thám báo về, phe phản diện quyết định hành động vào ngày mai – đúng ngày Đại tiệc mừng thọ của Thừa An Hầu. Bọn chúng đã tráo đổi một bức mật thư vạch trần kế hoạch thông địch của Hầu phủ, và vị trí giấu bức thư đó... chính là trong hòm xiếc của Lục Diệu Diệu."
Tay ta đang đẩy cửa sổ bỗng khựng lại, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn.
Bọn chúng muốn dồn Diệu Diệu vào chỗ ch ết để làm vật tế thần! Chỉ cần tìm thấy mật thư trong phòng nàng, Hầu phủ sẽ bị tịch thu tài sản, Diệu Diệu sẽ bị khép vào tội mưu phản, chém đầu thị chúng.
Ta hít một hơi thật sâu, sát khí trong mắt nồng nặc đến mức khiến Thập Nhất phải rùng mình lùi lại một bước.
Ta đẩy cửa bước vào phòng.
Lục Diệu Diệu vẫn ngồi đó, bên ngọn đèn dầu mờ, trên tay nàng là cái túi thơm đã làm hụt mạng mấy đêm nay.
Thấy sắc mặt ta âm trầm như nước, nàng khẽ đặt túi thơm xuống, đôi mắt mèo trong vắt nhìn ta, không nói lời nào.
Ngay trên đầu nàng, đạn mạc lướt qua nhanh đến chóng mặt:
[Trời ơi, tình tiết ngược luyến tàn tâm tới rồi! Thằng cha Thái tử thâm độc quá, định đổ vấy tội mưu phản lên đầu Diệu Diệu kìa!]
[Nhìn anh Thẩm kìa, mặt ảnh như muốn đi giế t người tới nơi rồi. Anh ơi, ngày mai anh có bảo vệ được Diệu Diệu không?]
[Huhu đừng ngược mà, đang ngọt ngào tự nhiên drama ập đến, tôi khóc tiếng mán luôn á!]
Ta nhìn đống chữ vàng, lồng ngực thắt lại như có ai bóp nghẹt.
Ta bước nhanh tới, không nói một lời liền thô bạo kéo nàng vào lòng, cái ôm chặt đến mức tưởng như muốn khảm nàng vào xương tủy ta.
Tay ta run lên khẽ khẽ, ta vùi đầu vào mái tóc nàng, ngửi mùi hương bưởi quen thuộc để ép bản thân phải giữ lấy chút lý trí cuối cùng.
"Lục Diệu Diệu."
Giọng ta khàn đặc, chất chứa sự chiếm hữu điên cuồng và cả sự hoảng loạn tột độ,
"Nghe lời ta. Ngày mai, bất kể trong phủ có xảy ra chuyện gì, nàng cũng không được phép rời khỏi phòng nửa bước.
Ta đã sắp xếp thân tín của ta ở mật thất dưới lòng đất phía sau viện, đêm nay nàng phải trốn vào đó ngay lập tức."
Ta không thể để nàng gặp bất kỳ hiểm cảnh nào.
Bản quan thà mang tiếng là kẻ bất lực trên triều, cũng phải giữ cho nàng một mạng vẹn toàn.
Lục Diệu Diệu bị ta ôm chặt, nàng không hề giãy giụa, cũng không hề hoảng sợ gặng hỏi xem đã xảy ra chuyện gì.
Nàng chỉ lặng lẽ dựa vào ngực ta, lắng nghe nhịp tim đang đập loạn xạ đầy lo âu của ta.
Một lúc sau, bàn tay nhỏ nhắn của nàng vươn lên, khẽ vuốt ve tấm lưng đang căng cứng của ta, giọng nói của nàng mềm mại nhưng lại có một sự trấn tĩnh kỳ lạ: "Thẩm Thống lĩnh, ngài đang sợ sao?"
"Bổn quan không biết sợ là gì!" Ta nghiến răng, mở cái mỏ độc địa ra để che giấu sự yếu lòng, "Ta là đang chê nàng phiền phức! Nàng mà ch ết, ai đêm đêm chọc tức ta? Nàng ở lại đây chỉ làm vướng chân vướng tay bổn quan hành sự. Đầu óc nàng bình thường nhanh nhạy lắm mà, sao lúc này lại đứng đờ ra như khúc gỗ thế hả? Đi trốn ngay cho ta!"
Ta mắng rất hung hãn, nhưng cái ôm của ta lại phản bội ta, tay ta siết eo nàng chặt hơn, nụ hôn điên cuồng, vụng về và đầy dồn dập lại rơi xuống bờ môi nàng.