Tỷ Tỷ, Đấm Lưng Cho Tỷ Nhé - 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
4.
Những ngày tháng sau đó trôi qua thật bình lặng. Trữ Cảnh không cho phép ta ra khỏi phủ. 
 
Hắn nói kẻ thù của hắn hiện giờ rất nhiều, khó tránh khỏi có kẻ mượn danh nghĩa tỷ tỷ để uy hiếp hắn hoặc bày mưu tính kế. Kinh thành rốt cuộc khác xa chốn thôn quê, tình thế vô cùng phức tạp.
 
"Tỷ cứ ở yên trong phủ đi," hắn nói: "Thiếu thứ gì cứ sai người đi mua."
 
Ta gật đầu. Dù sao ta cũng chẳng ham ra ngoài. Trong phủ thứ gì cũng có, ăn mặc không lo, lại có người hầu hạ, sướng hơn ở quê nhiều. Nhưng ở lâu rồi, ta cũng thấy có chút bí bách.
 
Trữ Cảnh trầm tư một hồi, quyết định hộ tống ta ra ngoại ô câu cá và dã ngoại. Hắn có vẻ rất căng thẳng, canh giữ ta không rời nửa bước. 
 
Thấy ta câu được con cá lớn, cười vui đến mức chân tay múa may, khóe miệng hắn mới miễn cưỡng nở một nụ cười.
 
Lúc quay về, chúng ta ngồi trong kiệu. Trữ Cảnh ngăn hành động định vén rèm của ta lại, sắc mặt có chút lạ lùng. Đột nhiên, một tiếng xé gió sắc lạnh vang lên. 
 
Một mũi tên phá không lao tới, đâm xuyên qua rèm che, nhắm thẳng vào hắn.
 
Đầu óc ta trống rỗng. Trước khi kịp phản ứng, thân thể ta đã nhào tới chắn trước người hắn. "Cha nó chứ," ta tuyệt vọng lẩm bẩm: "Số hưởng còn chưa đủ mà..."
 
Bỗng một lực đạo cực lớn kéo tuột ta ra, đất trời đảo lộn, ta bị hất văng sang góc kia của thùng kiệu. 
 
Một tiếng "bộp" vang lên. 
 
Ta mở mắt ra, thấy mặt Trữ Cảnh trắng bệch, mũi tên nọ đã găm chặt vào vách kiệu sau lưng hắn, đuôi tên còn run bần bật. Cánh tay hắn rỉ máu đỏ tươi, máu xuôi theo cánh tay nhỏ xuống đất.
 
"Gia, ngài có sao không?" Tần Phong thò đầu vào kiệu, lo lắng hỏi: "Thích khách chỉ có một kẻ, thuộc hạ đã phái người đi đuổi theo rồi."
 
Trữ Cảnh gật đầu, nhưng mắt vẫn nhìn chằm chằm vào ta. Môi hắn mấp máy nhưng không phát ra tiếng. Đứa ngốc này, lúc ngàn cân treo sợi tóc lại đẩy ta ra, suýt chút nữa là mất mạng, may mà chỉ bị thương ở tay.
"... Tại sao?" Mãi lâu sau hắn mới hỏi.
 
"Hả?" Ta lo lắng kiểm tra vết thương cho hắn, thúc giục phu xe đánh ngựa nhanh hơn.
 
Trữ Cảnh mím môi, không truy hỏi thêm nữa. Sau hôm đó, hắn đối xử với ta ân cần hơn hẳn, không còn vẻ miễn cưỡng như trước. 
 
Ta vừa ngồi xuống, trà đã bưng tới tận tay. 
 
Ta vừa dựa vào sập, cánh tay hắn đã đưa qua cho ta tựa. 
 
Ta mới ngáp một cái, hắn đã tự giác đổi cho ta cuốn thoại bản khác, lại bưng thêm đĩa táo chua tỉnh táo lại. 
 
Việc bóp vai đấm chân cũng ngày càng điêu luyện, hầu hạ ta vô cùng đắc ý.
 
Ta rất hài lòng với sự tiến bộ của hắn. Một hôm, hắn đang đấm chân cho ta, trước mắt lại hiện ra hàng chữ lạ:
【Á á á nữ phụ nhận nhầm người rồi, tên này là đại phản diện hung thần ác sát đó, mạng người dưới tay hắn không nghìn cũng vài trăm!】
 
【Trước có nữ tử giả làm đồng hương định nhào vào lòng, vừa quay đi đã bị hắn xử tử vì nghi là gián điệp, chẳng biết thương hoa tiếc ngọc là gì đâu.】
 
【Phản diện này nổi danh có thù tất báo, ngươi đâm hắn một phân, hắn diệt cả nhà ngươi. Giun thì bị chẻ dọc làm hai, lòng đỏ trứng gà cũng bị hắn lắc cho tan nát luôn.】
 
【Nữ phụ còn bắt hắn bóp vai đấm chân, đúng là bao nhiêu cái đầu cũng không đủ cho hắn chém mà.】
 
【Điểm mấu chốt nhất là, đệ đệ thật của nàng ta lại là người trong mộng của nữ chính Hứa Thanh Lăng, nữ chính gả cho chính là đệ đệ ruột của nàng ta đó á á á!】
 
Ta ch ết lặng. Vừa cúi đầu xuống, liền bắt gặp ánh mắt thâm trầm của hắn. Hắn trưng ra bộ mặt ngoan ngoãn: "Sao thế tỷ tỷ? Là lực độ chưa đủ sao?"
 
Phản... phản diện? Là loại người rất xấu rất xấu đó sao?
 
Ta ngây người nhìn Trữ Cảnh, đầu óc ong ong. Những dòng chữ kia nói là thật sao? Người trước mặt không phải Lý Đại Bổng, không phải đệ đệ ta?
 
"Tỷ tỷ?" Thấy ta im lặng hồi lâu, Trữ Cảnh lộ vẻ nghi hoặc.
 
Ta nuốt nước bọt cái ực, ngập ngừng hỏi: "Tiểu Bổng tử, đệ còn nhớ Tô Vân Vân ở đầu làng không?" Động tác của hắn khựng lại một chút.
 
"Chính là cái đứa mắt to to, mặt tròn xoe, hay tết hai cái bím tóc nhỏ, cười lên có hai cái lúm đồng tiền ấy. Hồi nhỏ đệ thích nó lắm cơ, ngày ngày xum xoe nịnh nọt, có gì ngon cũng để dành cho nó, còn bảo sau này lớn lên sẽ cưới nó làm vợ."
 
Trữ Cảnh "ừm" một tiếng, tiếp tục đấm chân cho ta: "Giờ đệ mang cái dáng vẻ này đi tìm nàng ấy, chắc nàng ấy mừng lắm."
 
Hắn im lặng vài giây, nụ cười nhàn nhạt: "Chuyện thời thơ ấu, không tính được."
 
Ta gật đầu, vẻ mặt bình thản nhưng thực chất lòng đã nguội ngắt. 
 
Cha nó chứ, căn bản làm gì có con Tô Vân Vân nào! Đệ đệ ta hồi nhỏ nghịch như quỷ sứ, suốt ngày đuổi gà bắt vịt, mò cá bắt tôm, với con gái căn bản chẳng hứng thú gì cả. Trữ Cảnh quả nhiên là kẻ lừa đảo!
 
Ta cảm thấy tuyệt vọng tột độ. Hắn hận đệ đệ ta như vậy, giữ ta bên cạnh chắc chắn là để lợi dụng ta trả thù nó. Lý Đại Nha! Nguy rồi!!!
 
Sau khi biết chân tướng, ta không dám để Trữ Cảnh đấm chân bóp vai nữa, cũng chẳng dám sai hắn bưng trà rót nước. 
 
Hắn cứ lại gần là ta tìm cớ chuồn thẳng. 
 
Hắn vừa mở miệng là ta cúi đầu không nhìn.
 
Hắn bưng trà, ta bảo không cần. 
 
Hắn định nắn vai, ta né ra. 
 
Hắn hỏi ăn gì, ta bảo tùy ý.
 
Nhiều lần như vậy, sắc mặt hắn tối sầm lại, giọng điệu có chút ủy khuất: "Là đệ đã làm sai điều gì khiến tỷ tỷ không vui sao?"
 
Ta lắc đầu, chẳng dám nói nhiều. Trữ Cảnh đưa tay định chạm vào mặt ta, cả người ta cứng đờ như con nhím xù lông, gai góc dựng đứng cả lên. 
 
Hơi thở của hắn khựng lại, bàn tay đang giơ lên cũng lạc lõng buông xuống. Chẳng biết vì sao, thâm tâm ta cũng có chút khó chịu.
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo