5.
Trời tối.
Ta bí mật đeo bọc nải đã chuẩn bị từ trước, định bụng nhân lúc đêm tối vượt tường bỏ trốn. Đêm nay trăng rất lớn và sáng. Ta lén lút mò đến góc tường hậu viện, quẳng bọc đồ lên trước, rồi bám vào kẽ gạch mà leo.
Vừa mới leo lên đến đầu tường, bên dưới đột nhiên vang lên một giọng trầm thấp: "Tỷ tỷ định đi đâu vậy?"
Ta cúi đầu nhìn xuống, suýt chút nữa là hồn bay phách tán. Lù lù dưới đó chính là Trữ Cảnh. Ánh trăng kéo dài cái bóng của hắn, hắn đứng đó như một vị sát thần.
"Tỷ tỷ," hắn nhặt một thứ gì đó dưới đất lên: "Tỷ đánh rơi đồ này."
Ta nhìn kỹ lại, trời đất ơi, đó chính là cái yếm thêu đôi uyên ương màu đỏ rực. Chắc là do lúc nãy vội vàng nên đánh rơi khỏi bọc đồ.
Trữ Cảnh dùng ngón trỏ khều cái yếm lên, ngắm nghía dưới ánh trăng. Sắc đỏ rực rỡ tương phản với khuôn mặt như ngọc của hắn, trông có vài phần... tà mị.
Còn nhìn, vẫn còn nhìn nữa!
Mặt ta đỏ bừng, chỉ muốn tìm cái lỗ nào chui xuống: "Mau... mau trả lại cho ta!"
"Tỷ tỷ vẫn chưa trả lời ta," ánh mắt hắn thâm quầng: "Nửa đêm nửa hôm, tỷ tỷ đến đây làm gì?"
Ta giải thích loạn xạ: "Bụng đói quá, định ra ngoài kiếm cái gì ăn." Trong lòng ta thừa biết, cái lý do này nói ra đến quỷ cũng không tin.
Trữ Cảnh im lặng không nói. Ánh đèn lồng hắt lên mặt hắn khi mờ khi tỏ, không nhìn rõ cảm xúc.
Hồi lâu sau, hắn khẽ nhếch môi: "Ồ, vậy sao."
Hắn nhét cái yếm vào tay áo, đưa tay về phía ta: "Xuống đi. Đầu tường gió lớn lắm."
Ta không động đậy. Hắn thở dài một tiếng, nhún người nhảy một cái đã đáp nhẹ nhàng xuống cạnh ta.
Đầu tường rất hẹp, hai người chen chúc một chỗ, ta suýt nữa thì ngã lộn cổ xuống dưới. Hắn đưa tay ôm lấy eo ta, kéo ta sát vào người hắn.
"Tỷ tỷ, đệ bế tỷ xuống."
Hắn cúi đầu nhìn ta, hơi thở nóng hổi phả vào bên tai. Ta cứng đờ người, không dám nhúc nhích.
Trữ Cảnh bế ta xuống, sau đó đưa thẳng ta tới tiểu phủ. Đầu bếp thức trắng đêm làm cho ta bốn món mặn một món canh.
Ta cắn răng ăn hết sạch, suýt chút nữa thì nổ bụng mà c hết. Trữ Cảnh đứng bên cạnh nhìn ta, đột ngột lên tiếng: "Tỷ tỷ cảm thấy ở trong phủ không vui sao?"
Ta gật đầu, rồi lại vội vàng lắc đầu: "... Đâu, đâu có dám." Lần này, Trữ Cảnh im lặng, không nói thêm lời nào nữa.
Sau đêm đó, hắn không còn bám lấy ta nữa. Không còn đứng chờ ta thức dậy mỗi sáng, không còn xoay quanh ta cả ngày, cũng không còn gặng hỏi tại sao ta lại xa cách hắn. Ta ngồi trong sân đọc thoại bản, hắn đứng xa xa dưới hành lang nhìn một lát rồi rời đi.
Tần Phong đến bảo ta rằng, Thái úy mấy ngày nay thường xuyên ngồi thẫn thờ một mình, nửa đêm cũng không ngủ, cứ ngồi trong thư phòng ngắm nhìn đống họa chân dung trên tường.
"Là tranh của Hứa cô nương sao?" Ta hỏi.
"Là tranh của cô nương đó ạ," Tần Phong nói: "Những bức vẽ thời gian qua đều được ngài ấy treo lên cả rồi."
Ta ngẩn người một lát. Buổi chiều, ta bèn tới thư phòng. Khắp tường đều là khuôn mặt của ta.
Đang cắn hạt dưa, đang ngáp, đang trừng mắt, hay lúc cười đến nhăn cả mặt. Mỗi bức đều được vẽ vô cùng tỉ mỉ, đến cả nốt ruồi nhỏ trên sống mũi cũng không sót.
Hắn ngồi giữa đống họa đó, lưng quay về phía cửa, bất động. Ta không vào. Ta không biết phải đối mặt với hắn như thế nào.
Qua vài ngày, Trữ Cảnh đưa ta ra ngoài. Đó là lần đầu tiên kể từ khi vào đông hắn cho ta xuất phủ.
Hắn nói hoa mai ở chùa Khê Hà ngoài thành đã nở, bảo ta đi xem cho khuây khỏa. Xe ngựa lộc cộc ra khỏi thành, ta và hắn ngồi trong xe, suốt dọc đường không ai nói một lời.
Chùa Khê Hà nằm trên núi, phải leo bậc thang đá rất lâu. Ta leo được một nửa đã chịu hết nổi, ngồi bệt xuống vệ đường thở hồng hộc. Trữ Cảnh đứng bên cạnh, muốn nói lại thôi.
"Sao thế?" Ta hỏi.
"Không có gì." Hắn đáp.
Hoa mai trên đỉnh núi đúng là nở rất đẹp. Đỏ trắng xen kẽ, hương thơm thanh khiết thoang thoảng khắp nơi. Trong chùa hương khói nghi ngút, người qua kẻ lại tấp nập. Ta theo dòng người đi vào trong, bỗng nghe thấy phía trước có tiếng bàn tán.
"Đó chẳng phải là Tống Ngự sử sao?"
"Tống Ngự sử nào?"
"Là Tống Dục Thù đại nhân đó, Ngự sử Trung thừa."
"Nghe nói hắn sinh ra đã có đôi mắt tím, y hệt như Trấn Bắc Vương sát phạt tứ phương kia, là điềm lành nên rất được lòng thánh thượng."
"Nghe bảo hắn vừa cưới con gái Thái sư?"
"Chứ còn gì nữa, mới cưới vài ngày trước thôi, đám cưới linh đình lắm, chậc chậc..."
Bước chân ta khựng lại. Mắt tím? Trên đời này lại có hai đôi mắt tím sao? Ta lách qua đám đông xông lên phía trước.
Trong đại điện có một đám người đang đứng, người ở giữa mặc bộ thanh bào, dáng người cao ráo, đang nghiêng đầu trò chuyện với người bên cạnh.
Ánh nắng chiếu lên mặt hắn, đôi mắt kia... giống hệt trong trí nhớ của ta. Mặt hắn gầy hơn lúc ta đi, góc cạnh rõ ràng hơn, nhưng ngũ quan vẫn là ngũ quan đó, chân mày đôi mắt vẫn là những thứ thân thuộc đó. Hắn khẽ mỉm cười, để lộ hàm răng trắng bóng.
Đệ đệ ta. Đó mới chính là đệ đệ ta! Chân ta tự động chạy về phía đó.
"Tiểu Bổng tử..."
Đám thị vệ canh gác ngoài điện chặn trước mặt ta, tay đặt lên chuôi đao, mặt không cảm xúc nhìn ta.
"Vị đại nhân này," mắt ta nhòe lệ, khẩn thiết cầu xin: "Ta tìm Tống Dục Thù đại nhân có việc gấp, cầu xin ngài cho ta qua."
Đám quan quyến đang lễ Phật bị tiếng động làm kinh động, đồng loạt quay đầu lại nhìn.
Tống Dục Thù cũng lơ đãng liếc mắt qua. Sau đó, ánh mắt nó đóng đinh tại chỗ. Đôi tử đồng đột ngột co rút, hắn nhìn trân trân vào ta, nụ cười trên mặt tắt ngấm.
Như sợ mình nhìn lầm, nó nhìn đi nhìn lại khắp người ta để xác nhận. Ta thấy môi nó đang run rẩy.
"Lão... lão tỷ?" Hắn thử gọi một tiếng, giọng khản đặc.
Ta gật đầu lia lịa, nước mắt đã lem luốc cả mặt. Nó đẩy đám người cản đường ra, lảo đảo chạy về phía ta, rồi ôm chầm lấy ta vào lòng.
"Lão tỷ! Lão tỷ!"