Tỷ Tỷ, Đấm Lưng Cho Tỷ Nhé - 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
6.
Nó gào khóc thảm thiết: "Tỷ còn sống! Tỷ còn sống! Đệ cứ tưởng tỷ c hết rồi! Đệ đã phái người về tìm, họ nói... họ nói trong làng gặp dịch bệnh, tỷ và nương đều không còn nữa..."
 
Ta vỗ về lưng nó, nước mắt không ngừng tuôn rơi. "Nương mất rồi," ta nói: "Trước khi mất, bà bảo ta lên kinh thành tìm đệ."
 
Biết được tin dữ, đệ đệ càng khóc thảm hơn. Hai chúng ta ôm nhau ngay trước cổng chùa, mặc kệ người qua kẻ lại, khóc như hai đứa ngốc. 
 
Cách đó không xa, có một người lặng lẽ đứng nhìn cảnh tượng này. Là Trữ Cảnh. Hắn đứng dưới gốc mai già, không biết đã đứng đó bao lâu, trên vai đã đọng vài cánh hoa. 
 
Ánh mắt hắn rơi lên người đệ đệ ta, thoáng qua một tia cảm xúc phức tạp, rồi lại dời về phía ta.
 
Cùng đi thắp hương với đệ đệ còn có thê tử của hắn - Hứa Thanh Lăng. Cũng chính là "nữ chính" trong những dòng chữ lạ kia. 
 
Trữ Cảnh trước đây si tình với nàng ta thế nào, ta đều biết rõ. 
 
Ta cứ ngỡ cuộc gặp gỡ này sẽ khiến hắn tâm thần xao động, mất hồn mất vía. Nhưng khi thực sự gặp Hứa cô nương, hắn chỉ bình thản gật đầu một cái, rồi tầm mắt lại quay về phía ta.
 
Bốn người chúng ta tìm một viện tử trong chùa để nghỉ chân. Đệ đệ vẫn ôm khư khư lấy ta không buông, khóc lóc sụt sùi. Hứa Thanh Lăng cùng ta khuyên nhủ mãi nó mới nguôi ngoai.
 
Ta cũng thấy khô cổ rát họng, bèn tìm nước uống. Ta vô thức cầm lấy ấm trà định rót. Cùng lúc đó, thấy môi ta khô đến nứt nẻ, đệ đệ lập tức quay đầu gọi người: "Người đâu, dâng trà cho tỷ ta—"
 
Nó vừa quay lại, liền thấy Trữ Cảnh đang cầm ấm trà rót vào chén cho ta. Cả hai người đều sững lại một giây.
 
Ta leo núi lâu như vậy, chân sớm đã mỏi nhừ. Cộng thêm cảm xúc lên xuống quá lớn, cả người bỗng chốc thoát lực, ta vô thức nghiêng người sang một bên định tìm chỗ tựa. 
 
Trữ Cảnh gần như theo bản năng mà ngồi thụp xuống, đưa tay ra định nắn chân cho ta. Đệ đệ cũng theo bản năng cúi người xuống định đỡ ta.
 
Hai người cùng lúc đưa tay ra, rồi lại cùng lúc khựng lại. Ta ngẩn người, bấy giờ mới ý thức được mình vừa làm gì. 
 
Ta vậy mà lại rất tự nhiên đưa chân ra trước mặt Trữ Cảnh. Đệ đệ nhìn Trữ Cảnh, rồi lại nhìn ta, mắt tròn xoe như quả nhãn.
 
"Ngươi đã làm gì lão tỷ của ta?" Tống Dục Thù vạn phần cảnh giác.
 
Trữ Cảnh không thèm đếm xỉa đến nó, ngước mắt nhìn ta. Ta cũng nhìn hắn. Ngượng ngùng. 
 
Không khí im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng hoa mai rơi. Ta tóm tắt lại những chuyện xảy ra gần đây qua vài câu đơn giản, giấu nhẹm chuyện Trữ Cảnh mạo nhận là đệ đệ ta, chỉ nói là hắn thấy ta đáng thương nên thu lưu.
 
Tống Dục Thù nghe xong có vẻ hồ nghi, hắn không tin Trữ Cảnh lại tốt bụng như thế. Nhưng hiện tại thấy ta tay chân lành lặn, lại còn trắng trẻo hồng nhuận, vừa nhìn đã biết là được chăm sóc rất tốt, sống những ngày tháng thoải mái. 
 
Nó cũng không tiện nói gì thêm, cúi đầu hành lễ một cái thật sâu, bảo sau này nhất định sẽ mang trọng lễ tới tận cửa bái tạ.
 
Trữ Cảnh không nói lời nào. Hắn chỉ nhìn ta. Ánh sáng trong đôi mắt ấy dường như tối đi vài phần.
 
Ta theo đệ đệ về phủ của nó. Tống phủ tuy nhỏ hơn Trấn Bắc Vương phủ một chút nhưng cũng rất rộng rãi. Viện tử ba lớp, gạch xanh ngói xám, dưới hành lang treo lồng chim, bên trong nuôi hai con họa mi hót líu lo thanh thúy.
 
Tống Dục Thù bám ta dai như đỉa. Ăn cơm thì đòi ngồi cạnh, nói chuyện thì ghé sát tận mặt, ta đi một bước nó theo một bước, hệt như một con chó bự, chẳng thèm sợ Hứa Thanh Lăng chê cười.
 
"Lão tỷ, những năm qua tỷ sống thế nào?"
 
"Lão tỷ, sao tỷ tìm được đến kinh thành?"
 
"Lão tỷ, tên Trữ Cảnh kia tâm tư thâm trầm, danh tiếng lại xấu, sau này tỷ cứ tránh xa hắn ra một chút."
 
Ta chống cằm, lòng nặng trĩu: "Ta thấy hắn cũng tốt mà, không giống như lời đồn bên ngoài."
 
Tống Dục Thù hừ một tiếng: "Lão tỷ, đây gọi là biết người biết mặt không biết lòng."
 
Đệ đệ thương ta những năm qua vất vả nên hầu hạ vô cùng tận tâm, bưng trà rót nước bóp vai đấm lưng không thiếu thứ gì. Có điều nó chân tay vụng về, rót trà thì đổ mất một nửa, bóp vai thì khiến ta đau đến nghiến răng, tức đến mức ta chỉ biết trợn mắt trắng dã.
 
"Hồi nhỏ đệ đâu có thế này?" Ta xoa vai: "Sao càng sống càng thụt lùi thế?"
 
Nó cười hì hì bảo cái này không luyện, cái nó luyện là cán bút kìa.
 
Ta bèn hỏi nó: "Giờ đệ làm quan gì rồi?"
 
"Ngự sử Trung thừa," nó đáp: "Chuyên môn nhìn chằm chằm quan viên trong triều, đứa nào làm việc xấu là ta dâng sớ tâu ngay."
 
"Vậy còn Trữ Cảnh?"
 
Sắc mặt nó biến đổi, im lặng một lát mới mở lời: "Quyền thế hắn quá thịnh khiến Quan gia kị viên. Những ngày trước, Quan gia đã tìm cách tước binh quyền của hắn. Giờ đây hắn tuy vẫn là Trấn Bắc Vương nhưng trong tay không còn binh mã nữa."
 
Không còn binh mã? Ta ngẩn người.
 
"Vậy... vậy hắn phải làm sao?"
 
Tống Dục Thù nhìn ta, ánh mắt phức tạp: "Lão tỷ, tỷ lo cho hắn làm gì? Hắn ở trong triều kết oán vô số, những năm qua đắc tội không biết bao nhiêu người. Giờ đây thế yếu, có khối kẻ muốn thừa cơ hắn bệnh mà lấy mạng hắn đấy."
 
Lấy mạng hắn... Ta chợt nhớ tới vụ ám sát ở ngoại ô ngày đó. Hóa ra... đó không phải lần đầu tiên.
 
Những dòng chữ lạ lại hiện ra:
【Phản diện ngoài mặt là phe thủ cựu, nhưng thực chất thầm kín lại đang thúc đẩy tân chính, muốn thiết lập học đường cho nữ tử, khuyến khích nữ tử ra khỏi nhà, tham gia vào sản xuất, thương mại và chính sự.】
 
【Phản diện là tự nguyện từ bỏ binh quyền. Trước khi Tiên Thái hậu lâm chung, hắn đã hứa rằng đợi tân đế ngồi vững giang sơn sẽ giao ra binh quyền, về Bắc Cảnh dưỡng lão.】
 
【Phản diện tìm cái ch ết là vì Tiên Thái hậu để lại một mật thư, lo sợ hắn có dã tâm lang sói nên hy vọng sau khi Hoàng đế đăng cơ, hắn có thể t ự s.át.】
 
【Phản diện từ nhỏ không cha không mẹ, Tiên Thái hậu đã cứu hắn, còn từng đích thân chăm sóc hắn một thời gian khi hắn bị trọng thương. Trong lòng hắn, bóng dáng Thái hậu mờ ảo, vừa là chủ tử, vừa giống như... mẫu thân.】
 
【Tất cả mọi người đều muốn hắn chế t, bao gồm cả vị ân nhân mà hắn coi như mẹ.】
 
Ta nhìn chằm chằm những dòng chữ trôi qua, tim như bị ai đó bóp nghẹt. Thái hậu muốn hắn c hết. Mọi người đều muốn hắn ch ết. Ngày đó hắn giơ kiếm t ự vẫ n không phải vì tình, mà là hắn thực sự không muốn sống nữa.
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo